
Tác giả: Song Ngọc, Hoài Linh
Thể hiện: Phi Nhung
Giờ xa lắm rồi của hai nhạc sĩ Song Ngọc và Hoài Linh là một bản nhạc vàng mang đậm nỗi sầu muộn về một cuộc tình dang dở, nơi những tâm tình chưa kịp ngỏ đã phải chia phôi. Bài hát mở đầu bằng sự luyến tiếc về một mối duyên ngỡ như đã có từ kiếp xa nào, nhưng trớ trêu thay, sự thân thuộc ấy lại không giúp đôi tình nhân vượt qua được rào cản của sự lặng im. Những câu hỏi tu từ không lẽ đôi mình chỉ bấy nhiêu, sao không nói vang lên như một sự tự vấn đầy xót xa cho một tình yêu chưa kịp đơm hoa đã phải chấp nhận cảnh đường hai lối đi. Điểm nhấn của nhạc phẩm nằm ở phần điệp khúc với lời than trách cung đàn gieo chi những âm sắc bẽ bàng. Sự buông tay diễn ra trong lặng lẽ, không lời từ biệt, chỉ có việc trả lại cho nhau những kỷ niệm dở dang. Hình ảnh trang giấy chưa khô dòng nhớ em đối lập với nụ cười mộng thắm của người ra đi tạo nên một khoảng cách mênh mông về cảm xúc. Trong khi người kia hướng về tương lai rạng rỡ, thì nhân vật chính lại lầm lũi bước đi để cố quên một người trong sự bất lực của thời gian. Toàn bộ ca khúc toát lên vẻ u buồn, hoài niệm, là tiếng lòng chung của những ai từng trải qua cảm giác mất mát khi một tình yêu sâu đậm nay đã trở thành quá khứ xa lắm rồi.
Giờ xa lắm rồi của hai nhạc sĩ Song Ngọc và Hoài Linh là một bản nhạc vàng mang đậm nỗi sầu muộn về một cuộc tình dang dở, nơi những tâm tình chưa kịp ngỏ đã phải chia phôi. Bài hát mở đầu bằng sự luyến tiếc về một mối duyên ngỡ như đã có từ kiếp xa nào, nhưng trớ trêu thay, sự thân thuộc ấy lại không giúp đôi tình nhân vượt qua được rào cản của sự lặng im. Những câu hỏi tu từ không lẽ đôi mình chỉ bấy nhiêu, sao không nói vang lên như một sự tự vấn đầy xót xa cho một tình yêu chưa kịp đơm hoa đã phải chấp nhận cảnh đường hai lối đi. Điểm nhấn của nhạc phẩm nằm ở phần điệp khúc với lời than trách cung đàn gieo chi những âm sắc bẽ bàng. Sự buông tay diễn ra trong lặng lẽ, không lời từ biệt, chỉ có việc trả lại cho nhau những kỷ niệm dở dang. Hình ảnh trang giấy chưa khô dòng nhớ em đối lập với nụ cười mộng thắm của người ra đi tạo nên một khoảng cách mênh mông về cảm xúc. Trong khi người kia hướng về tương lai rạng rỡ, thì nhân vật chính lại lầm lũi bước đi để cố quên một người trong sự bất lực của thời gian. Toàn bộ ca khúc toát lên vẻ u buồn, hoài niệm, là tiếng lòng chung của những ai từng trải qua cảm giác mất mát khi một tình yêu sâu đậm nay đã trở thành quá khứ xa lắm rồi.
1. Khi mới quen thì chưa nói yêu
Không lẽ đôi mình chỉ bấy nhiêu
Quen nhau từ kiếp xa nào rồi
Yêu thương chưa hé môi thành lời
Mà sao không nói
2. Duyên đã xanh tình lên ngát môi
Nhưng vẫn chưa trọn chuyện lứa đôi
Mai đây mình nếu không vẹn thề
Buông xuôi dòng nước trôi tràn về
Đường hai lối đi
ĐK: Thôi nhé đàn ơi gieo chi cung bẽ bàng
Quên đi chuyện dở dang
Dĩ vãng nào nguôi yêu thương đến đây rồi
Buông tay đã không lời giờ trả lại nhau thế thôi
3. Cho đến bao giờ tôi mới quên
Trang giấy chưa khô dòng nhớ em
Ai đi mộng thắm xinh nụ cười
Tôi đi để cố quên một người
Giờ xa lắm rồi
Đang tải bình luận...