
Tác giả: Mạc Phong Linh
Thể hiện: Phi Nhung
"Trả lại" của nhạc sĩ Mạc Phong Linh là một khúc ca biệt ly chứa đựng nỗi sầu muộn và sự nuối tiếc khôn nguôi về một mối tình dở dang. Bài hát mở đầu bằng những lời tự sự nghẹn ngào khi nhân vật chính muốn gửi lại tất cả những ký ức đẹp đẽ từ đêm trăng sao đến con đường in bóng mát ngày xưa. Những kỷ niệm về ánh đèn công viên dưới mưa bay và tiếng gót giày rộn rã phố phường đêm chủ nhật giờ đây chỉ còn là nỗi đau thắt lòng. Tác giả khéo léo sử dụng điệp từ trả lại để nhấn mạnh sự dứt khoát trong đau đớn khi phải chia tay những ân tình và vòng tay âu yếm đã từng có. Tình yêu giờ đây bị chôn sâu trong lặng lẽ khi người ra đi không bao giờ trở lại để mặc người ở lại với lệ rơi đêm dài. Hình ảnh ngày vui xưa tan như nắng chiều gợi lên sự tàn phai tất yếu của một cuộc tình dù đã từng vô cùng thắm thiết. Trong không gian xa vắng mênh mông nhân vật trữ tình tự hỏi tại sao mình vẫn mãi chờ trông một người đã hoàn toàn quên lãng. Ánh mắt đăm chiêu nhìn áng mây chiều tan tác chính là hiện thân của một tâm hồn đang chịu đựng chuỗi ngày quạnh hiu cô độc. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên một vẻ buồn sang trọng và sâu lắng lột tả chân thực sự trống trải của con người sau một cuộc chia ly. Khúc hát khép lại bằng nỗi niềm ưu tư trĩu nặng khiến người nghe không khỏi bùi ngùi cho một duyên kiếp đa đoan đầy xót xa.
"Trả lại" của nhạc sĩ Mạc Phong Linh là một khúc ca biệt ly chứa đựng nỗi sầu muộn và sự nuối tiếc khôn nguôi về một mối tình dở dang. Bài hát mở đầu bằng những lời tự sự nghẹn ngào khi nhân vật chính muốn gửi lại tất cả những ký ức đẹp đẽ từ đêm trăng sao đến con đường in bóng mát ngày xưa. Những kỷ niệm về ánh đèn công viên dưới mưa bay và tiếng gót giày rộn rã phố phường đêm chủ nhật giờ đây chỉ còn là nỗi đau thắt lòng. Tác giả khéo léo sử dụng điệp từ trả lại để nhấn mạnh sự dứt khoát trong đau đớn khi phải chia tay những ân tình và vòng tay âu yếm đã từng có. Tình yêu giờ đây bị chôn sâu trong lặng lẽ khi người ra đi không bao giờ trở lại để mặc người ở lại với lệ rơi đêm dài. Hình ảnh ngày vui xưa tan như nắng chiều gợi lên sự tàn phai tất yếu của một cuộc tình dù đã từng vô cùng thắm thiết. Trong không gian xa vắng mênh mông nhân vật trữ tình tự hỏi tại sao mình vẫn mãi chờ trông một người đã hoàn toàn quên lãng. Ánh mắt đăm chiêu nhìn áng mây chiều tan tác chính là hiện thân của một tâm hồn đang chịu đựng chuỗi ngày quạnh hiu cô độc. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên một vẻ buồn sang trọng và sâu lắng lột tả chân thực sự trống trải của con người sau một cuộc chia ly. Khúc hát khép lại bằng nỗi niềm ưu tư trĩu nặng khiến người nghe không khỏi bùi ngùi cho một duyên kiếp đa đoan đầy xót xa.
1. Trả lại em đêm dài chung đôi bóng dưới trăng sao
Trả lại em con đường in bóng mát của ngày nao
Trả lại em ánh đèn công viên đó dưới mưa bay
Những đêm chủ nhật nghe phố phường vang gót giày.
2. Trả lai em ân tình xa xưa đó giữ chi lâu
Trả lại em đôi vòng tay âu yếm nụ cười trao
Trả lại em kỷ niệm yêu thương đã sống bên nhau
Đến nay trở thành xa cách rồi còn đâu.
ĐK: Người đã ra đi không thấy về
Tình yêu chôn sâu trong lặng lẽ
Còn chăng bao đớn đau lệ rơi đêm nhớ nhau
Ngày vui xưa đã tàn như nắng chiều.
3. Để rồi đêm nay buồn trong xa vắng nhớ mênh mông
Người đã quên tôi rồi sao tôi mãi còn chờ trông
Và nhìn áng mây chiều tan qua ánh mắt đăm chiêu
Sống trong chuỗi ngày ôm nỗi niềm quạnh hiu.
Đang tải bình luận...