
Tác giả: Minh Kỳ
Thể hiện: Hương Lan
“Thương về miền đất lạnh” của Minh Kỳ là một bản trữ tình giàu chất thơ và lãng mạn, nơi hình ảnh Đà Lạt hiện lên như miền ký ức mơ mộng của người lữ khách mang theo bao thương nhớ, qua ca từ dịu dàng vẽ nên sương lam, thông reo, thác Cam Ly và tiếng chuông chiều Linh Sơn, bài hát khắc họa tình yêu tha thiết dành cho xứ lạnh và cho một mối tình gắn liền với những ngày tháng đẹp đã qua, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu lắng về nỗi nhớ quê hương, về những kỷ niệm khó phai của tuổi trẻ và tình yêu, để dù thời gian trôi đi, miền đất lạnh ấy vẫn luôn là bến yêu êm đềm trong lòng người xa xứ.
“Thương về miền đất lạnh” của Minh Kỳ là một bản trữ tình giàu chất thơ và lãng mạn, nơi hình ảnh Đà Lạt hiện lên như miền ký ức mơ mộng của người lữ khách mang theo bao thương nhớ, qua ca từ dịu dàng vẽ nên sương lam, thông reo, thác Cam Ly và tiếng chuông chiều Linh Sơn, bài hát khắc họa tình yêu tha thiết dành cho xứ lạnh và cho một mối tình gắn liền với những ngày tháng đẹp đã qua, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu lắng về nỗi nhớ quê hương, về những kỷ niệm khó phai của tuổi trẻ và tình yêu, để dù thời gian trôi đi, miền đất lạnh ấy vẫn luôn là bến yêu êm đềm trong lòng người xa xứ.
1. Tôi nhớ Đà Lạt mơ
Ru lòng người lữ thứ với bao nhiêu ước mơ
Lưu luyến Đà Lạt thơ
Khi hoa anh đào nở đường lên phố xưa
Gập ghềnh suối đá, lá chen hoa đẹp tươi
Với sương lam nhẹ rơi với chim ca ngàn lời
Thác ngàn lả lơi hẹn hò của giai nhân
Đón ai trong ngày vui
ĐK: Cam Ly vô tư lên tiếng ca muôn đời
Thông reo vi vu than thở như ngậm ngùi
Lữ khách bâng khuâng, thương nhớ vô vàn
Cuộc tình duyên nàng trinh nữ
Linh Sơn đâu đây buông tiếng chuông ban chiều
Như ru ai say trong giấc mơ dạt dào
Cho thế nhân thôi, quên hết u sầu
Để lòng quay về bến yêu
2. Thôi nhé Đà Lạt ơi
Xa rồi em có nhớ có thương trong lòng nhiều
Tuy tháng ngày dần trôi
Nhưng bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa khó phai
Đang tải bình luận...
Biết bao nhiêu buồn vui lúc trao thân vào đời
Xứ lạnh yêu ơi đừng buồn để nhạt phai
Nét son trên làn môi