
Tác giả: Phạm Hồng Biển
Thể hiện: Tố My - Xuân Hòa
“Thương Con Chốt Sang Sông” của Phạm Hồng Biển là một bản nhạc trữ tình đậm chất dân gian Nam Bộ, mượn hình ảnh con sông Vàm và nước cờ con chốt để kể câu chuyện tình nghèo dang dở, nơi yêu thương chân thành bị ngăn cách bởi phận nghèo và lễ nghi đời thường, qua ca từ mộc mạc mà xót xa, bài hát khắc họa nỗi đau của người ở lại khi người con gái như con chốt đã sang sông thì không thể quay về, để lại phía sau lời hò hẹn, tháng năm chờ đợi và một trái tim bất lực nhìn duyên phận trôi theo dòng nước, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu lắng về thân phận, hy sinh và nỗi buồn rất thật của những mối tình quê, khi yêu thương không thua bởi lòng người mà thua bởi cảnh đời.
“Thương Con Chốt Sang Sông” của Phạm Hồng Biển là một bản nhạc trữ tình đậm chất dân gian Nam Bộ, mượn hình ảnh con sông Vàm và nước cờ con chốt để kể câu chuyện tình nghèo dang dở, nơi yêu thương chân thành bị ngăn cách bởi phận nghèo và lễ nghi đời thường, qua ca từ mộc mạc mà xót xa, bài hát khắc họa nỗi đau của người ở lại khi người con gái như con chốt đã sang sông thì không thể quay về, để lại phía sau lời hò hẹn, tháng năm chờ đợi và một trái tim bất lực nhìn duyên phận trôi theo dòng nước, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu lắng về thân phận, hy sinh và nỗi buồn rất thật của những mối tình quê, khi yêu thương không thua bởi lòng người mà thua bởi cảnh đời.
1. Nhà em cách anh con sông Vàm
Nhìn về bên đó xuyến xao ngày đêm
Nhà anh ngó qua con sông Vàm
Thập thò nhìn sang len lén tìm nhau
Nhớ anh câu hò đưa đẩy
Ghe tình mình sang thăm.
2. Chờ anh nói lên câu chung tình
Mà hoài nằm tháng tháng năm lặng thinh
Người ơi nói sao cho em tường
Vì cuộc đời anh tay trằng bàn tay
Lấy chi cau trầu mâm rượu
Thiên hạ cười chê ta.
Thương con chốt sang sông, mà xót xa cho phận má hồng
Đau như kẻ si tình, ôm ván cờ một mình lặng thinh
Thương con chốt sang sông, đã bước đi chẳng đặng quay về
Em như nước xuôi dòng không trở lại bến lòng chờ mong.
Em nhớ bao tháng ngày ta đắm say sum vầy
Hẹn một đời bên nhau, tình hò hẹn mai sau
Anh nỡ quên câu thề, như ta chưa hề luyến lưu tình duyên.
Đang tải bình luận...
Người ơi trách anh khổ nghèo, là phận mồ côi trắng đôi bàn tay
Dù bao đớn đau trong lòng, nhìn người quay lưng khuất theo theo dòng sông
Em bước đi theo chồng, rượu nồng trên tay đắng cay bờ môi.
Thương con chốt sang sông, mà xót xa cho phận má hồng
Đau như kẻ si tình, ôm ván cờ một mình lặng thinh
Thương con chốt sang sông, đã bước đi chẳng đặng quay về
Em như nước xuôi dòng không trở lại bến lòng chờ mong.
* Nhìn người bên sông lòng anh đau nhói
Chốt qua sông rồi không trở lại bến lòng chờ mong.