
Tác giả: Trúc Phương
Thể hiện: Đan Nguyên
"Thói đời" của Trúc Phương là bản tự sự cay đắng về sự băng hoại của tình người và những tráo trở trong nhân thế. Qua những câu hát đầy trải nghiệm, tác giả vạch trần bộ mặt thật của xã hội nơi tiền bạc làm mờ mắt tâm giao và tình yêu chỉ là sự đổi chác chóng vánh. Hình ảnh "cười ra nước mắt" và "soi bóng đời bằng gương vỡ nát" lột tả tận cùng nỗi đau của một kiếp người cô độc, bị đẩy vào vũng lầy của sự gian dối. Rượu trần ai và cỏ ưu tư trở thành bạn đồng hành để gội sạch niềm cay đắng, khi bằng hữu và người yêu đều lần lượt quay lưng lúc sa cơ. Dù bước chân đêm có thui thủi một mình với đôi mắt buốt giá, nhân vật chính vẫn nung nấu một niềm hy vọng nhỏ nhoi về ngày vui phía sau đoạn buồn xa thẳm. Nhạc phẩm là một bức tranh hiện thực nghiệt ngã, phê phán thói đời phù phiếm và tôn vinh sự kiên cường của những tâm hồn dù nếm trải đủ đắng cay vẫn không ngừng chờ đợi ánh sáng. Toàn bộ lời ca mang đậm triết lý nhân sinh, chạm đến trái tim của những ai từng đi qua đày ải nhân gian để hiểu rõ giá trị của sự chân thành. Đây là tiếng lòng trĩu nặng suy tư, khẳng định rằng giữa muôn trùng gian dối, con người vẫn luôn khao khát một lối về bình yên và chân thật.
"Thói đời" của Trúc Phương là bản tự sự cay đắng về sự băng hoại của tình người và những tráo trở trong nhân thế. Qua những câu hát đầy trải nghiệm, tác giả vạch trần bộ mặt thật của xã hội nơi tiền bạc làm mờ mắt tâm giao và tình yêu chỉ là sự đổi chác chóng vánh. Hình ảnh "cười ra nước mắt" và "soi bóng đời bằng gương vỡ nát" lột tả tận cùng nỗi đau của một kiếp người cô độc, bị đẩy vào vũng lầy của sự gian dối. Rượu trần ai và cỏ ưu tư trở thành bạn đồng hành để gội sạch niềm cay đắng, khi bằng hữu và người yêu đều lần lượt quay lưng lúc sa cơ. Dù bước chân đêm có thui thủi một mình với đôi mắt buốt giá, nhân vật chính vẫn nung nấu một niềm hy vọng nhỏ nhoi về ngày vui phía sau đoạn buồn xa thẳm. Nhạc phẩm là một bức tranh hiện thực nghiệt ngã, phê phán thói đời phù phiếm và tôn vinh sự kiên cường của những tâm hồn dù nếm trải đủ đắng cay vẫn không ngừng chờ đợi ánh sáng. Toàn bộ lời ca mang đậm triết lý nhân sinh, chạm đến trái tim của những ai từng đi qua đày ải nhân gian để hiểu rõ giá trị của sự chân thành. Đây là tiếng lòng trĩu nặng suy tư, khẳng định rằng giữa muôn trùng gian dối, con người vẫn luôn khao khát một lối về bình yên và chân thật.
1. Đường thương đau đày ải nhân gian ai chưa qua chưa phải là người
Trong thói đời, cười ra nước mắt
Xưa trắng tay gọi tên bằng hữu giờ giàu sang quên kẻ tâm giao
Còn gian dối cho nhau.
2. Người yêu ta rồi cũng xa ta nên chung thân ta giận cuộc đời
Đôi mắt nào từng đêm buốt giá
Bên chiếu chăn tình xa nhịp thở, tiền đổi tay khi rũ cơn mê
Để chua xót trên bước về.
ĐK: Rượu trần ai gội niềm cay đắng những suy tư in đậm đường hằn,
Mình còn ai đâu để vui khi trót sa vũng lầy nhân thế
Cỏ ưu tư muộn phiền lên xám môi.
3. Bạn quên ta tình cũng quên ta nên chân đêm thui thủi một mình
Soi bóng đời bằng gương vỡ nát
Nghe xót xa ngùi lên tròng mắt đoạn buồn xa ta đã đi qua
Ngày vui tới, ta vẫn chờ.
Đang tải bình luận...