
Tác giả: Vinh Sử
Thể hiện: Đan Nguyên
Ca khúc "Không còn nhớ người yêu" của nhạc sĩ Vinh Sử là một bản bolero đậm chất tự sự nói về nỗi đau thất tình và sự thay đổi thái độ sống sau một cuộc tình tan vỡ. Với ca từ mộc mạc bài hát kể về nỗi lòng của một người đàn ông khi nhìn người yêu xưa đi lấy chồng bỏ lại những kỷ niệm trò chơi cưới hỏi của thời thơ ấu đầy yêu dấu. Tác giả đã lột tả sự bế tắc khi nhân vật chính tìm đến rượu nồng và những quán nhỏ tay ngà thâu đêm để cố quên đi bóng hình người cũ và quên cả chính bản thân mình. Điệp khúc vang lên như một sự tỉnh ngộ đầy cay đắng về việc trước đây từng nghĩ rằng không thể sống thiếu đối phương nhưng thực tế cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn sau mọi mất mát. Hình ảnh chú rể và cô dâu trong trò chơi ngày nhỏ đối lập hoàn toàn với thực tại sính lễ qua cầu tạo nên một nỗi xót xa khôn nguôi cho người ở lại. Nhạc phẩm khẳng định một triết lý buông bỏ khi giờ đây nhân vật chẳng còn yêu ai cũng chẳng yêu người mà chỉ muốn vui với bạn bè sương gió trên khắp nẻo đường. Sự dứt khoát trong lời khẳng định không còn thương nhớ đầy vơi thực chất lại che giấu một tâm hồn đầy vết xước đang cố gắng gồng mình để vượt qua cơn bão lòng. Từng lời ca như những tiếng thở dài về sự đổi thay của lòng người và những hão huyền của tình yêu đôi lứa thời ngây thơ vụng dại. Vinh Sử đã thành công khi chạm đến sự đồng cảm của những ai từng nếm trải cảm giác bị phụ bạc qua giai điệu trầm buồn đặc trưng của dòng nhạc sến. Bài hát khép lại với hình ảnh một lữ khách độc hành trong cuộc đời đây đó mang theo niềm riêng giấu kín vào những cuộc vui không tên nơi nhân thế. Đây chính là minh chứng cho phong cách sáng tác bình dân nhưng đầy sâu sắc của ông khi viết về những phận đời và những mối duyên lỡ làng. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ phong trần của người đàn ông sau những biến cố tình cảm chọn cách đối diện với nỗi đau bằng sự lạnh lùng và dửng dưng.
Ca khúc "Không còn nhớ người yêu" của nhạc sĩ Vinh Sử là một bản bolero đậm chất tự sự nói về nỗi đau thất tình và sự thay đổi thái độ sống sau một cuộc tình tan vỡ. Với ca từ mộc mạc bài hát kể về nỗi lòng của một người đàn ông khi nhìn người yêu xưa đi lấy chồng bỏ lại những kỷ niệm trò chơi cưới hỏi của thời thơ ấu đầy yêu dấu. Tác giả đã lột tả sự bế tắc khi nhân vật chính tìm đến rượu nồng và những quán nhỏ tay ngà thâu đêm để cố quên đi bóng hình người cũ và quên cả chính bản thân mình. Điệp khúc vang lên như một sự tỉnh ngộ đầy cay đắng về việc trước đây từng nghĩ rằng không thể sống thiếu đối phương nhưng thực tế cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn sau mọi mất mát. Hình ảnh chú rể và cô dâu trong trò chơi ngày nhỏ đối lập hoàn toàn với thực tại sính lễ qua cầu tạo nên một nỗi xót xa khôn nguôi cho người ở lại. Nhạc phẩm khẳng định một triết lý buông bỏ khi giờ đây nhân vật chẳng còn yêu ai cũng chẳng yêu người mà chỉ muốn vui với bạn bè sương gió trên khắp nẻo đường. Sự dứt khoát trong lời khẳng định không còn thương nhớ đầy vơi thực chất lại che giấu một tâm hồn đầy vết xước đang cố gắng gồng mình để vượt qua cơn bão lòng. Từng lời ca như những tiếng thở dài về sự đổi thay của lòng người và những hão huyền của tình yêu đôi lứa thời ngây thơ vụng dại. Vinh Sử đã thành công khi chạm đến sự đồng cảm của những ai từng nếm trải cảm giác bị phụ bạc qua giai điệu trầm buồn đặc trưng của dòng nhạc sến. Bài hát khép lại với hình ảnh một lữ khách độc hành trong cuộc đời đây đó mang theo niềm riêng giấu kín vào những cuộc vui không tên nơi nhân thế. Đây chính là minh chứng cho phong cách sáng tác bình dân nhưng đầy sâu sắc của ông khi viết về những phận đời và những mối duyên lỡ làng. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ phong trần của người đàn ông sau những biến cố tình cảm chọn cách đối diện với nỗi đau bằng sự lạnh lùng và dửng dưng.
Ngâm thơ:
Biết nhớ em nhiều cũng thế thôi
Nhớ em em có nhớ gì tôi
Từ nay vui với đời sương gió
Vui với rượu nồng với chính tôi.
1. Tôi không còn thương nhớ người yêu
Từ em cô dâu sính lễ qua cầu
Nỡ quên kỷ niệm ngày thơ ấu
Trò chơi cưới hỏi đầy yêu dấu
Tôi chú rể em làm cô dâu.
2. Tôi không còn thương nhớ người ta
Tìm vui thâu đêm quán nhỏ tay ngà
Với ai chẳng lần mình quen biết
Với ai chẳng cần mình tha thiết
Tôi quên người quên cả chính tôi.
ĐK: Thuở xa xưa tôi ngây thơ nghĩ rằng
Nếu khi mất em rồi
Chắc là tôi sẽ khó sống
Để bây giờ em cho tôi hiểu đời
Tôi đã mất em rồi
Thì tôi cũng vậy mà thôi.
3. Nên không còn thương nhớ đầy vơi
Giờ ko yêu ai cũng chẳng yêu người
Đang tải bình luận...
Chỉ vui với cuộc đời đây đó
Chỉ vui với bạn bè sương gió
Tôi không còn thương nhớ đến ai.