
Tác giả: Hoài Linh
Thể hiện: Đan Nguyên
“Chúng mình ba đứa” của Hoài Linh là một ca khúc trữ tình mang đậm dấu ấn nhạc xưa, nhẹ nhàng mà thấm thía, kể về tình bạn của ba chàng trai tuổi đôi mươi giữa những ngã rẽ cuộc đời và màu xanh chiến y, nơi mỗi người một hướng—trời cao, biển rộng hay đường dài khu chiến—nhưng vẫn chung một tấm lòng gắn bó, qua những hình ảnh mây trời, thư tay, ánh trăng và ly rượu chia tay, bài hát gợi lên nỗi buồn man mác của đời lính, sự chia ly không đành và ký ức đẹp đẽ về tình người trong những năm tháng gian khó, để lại giá trị tinh thần sâu sắc về tình bạn, sự thủy chung và những kỷ niệm không thể phai mờ theo thời gian.
“Chúng mình ba đứa” của Hoài Linh là một ca khúc trữ tình mang đậm dấu ấn nhạc xưa, nhẹ nhàng mà thấm thía, kể về tình bạn của ba chàng trai tuổi đôi mươi giữa những ngã rẽ cuộc đời và màu xanh chiến y, nơi mỗi người một hướng—trời cao, biển rộng hay đường dài khu chiến—nhưng vẫn chung một tấm lòng gắn bó, qua những hình ảnh mây trời, thư tay, ánh trăng và ly rượu chia tay, bài hát gợi lên nỗi buồn man mác của đời lính, sự chia ly không đành và ký ức đẹp đẽ về tình người trong những năm tháng gian khó, để lại giá trị tinh thần sâu sắc về tình bạn, sự thủy chung và những kỷ niệm không thể phai mờ theo thời gian.
1. Mình có ba người vừa đúng nét đôi mươi
Những chiều mây lưng trời tầm mắt hướng xa xôi
Ngày sau một hai trong ba đứa không chung đường chắc nhớ nhau nhiều lắm.
Người lướt mây trời vui kiếp sống không trung
Với một kẻ đi tìm vào sóng nước mênh mông
Còn riêng mình tôi vai ba lô về khu chiến nghe đường dài thêm.
ĐK:
Chia tay thế là đường ai nấy đi cũng là màu xanh chiến y
Chỉ gặp nhau thoảng nhanh như làn gió với nét viết trong thư
Đôi khi thấy buồn về thăm chốn xưa đôi mắt đẹp mà cả ba đứa ưa
Xa em vài tháng mà giờ trăng tròn lắm muốn hoài ghé thăm.
2. Mình có ba người mà kiếp sống buông trôi
Đứa này ở ven trời thì đứa khác ra khơi
Hợp xong lại tan trong giây lát xa không đành thế mới thương đời lính.
Đường phố khuya rồi chênh chếch bóng trăng soi
Đang tải bình luận...
Mình ba người tuy không gian chia làm muôn lối nhưng là một thôi.