
Tác giả: Phan Mạnh Quỳnh
Thể hiện: Phan Mạnh Quỳnh
Bài hát -Sau Lời Từ Khước- của Phan Mạnh Quỳnh thể hiện nỗi đau và sự tiếc nuối khi tình yêu không thể tiếp tục. Lời bài hát mở đầu với những hình ảnh đau đớn của tình yêu đã qua, khi người hát vẫn còn vương vấn những kỷ niệm, những vết thương chưa lành. "Chăn mền tôi đắp, vẫn còn vương vấn cũ sau làn da thắm" thể hiện sự lưu luyến, còn "Thế nên mình đến lúc này biết đâu là quá ngây dại?" là sự tự vấn về những lựa chọn trong quá khứ. Điều này dẫn đến câu hỏi "Mình à sao đôi ta, lại chẳng xuất phát đi chung một chuyến ga đời?" khi tình yêu không thể tiếp tục, khiến người hát cảm thấy tiếc nuối vì không thể cùng nhau đi chung một con đường. "Đã lỡ viết trước câu chuyện yêu không vui" là sự thừa nhận rằng tình yêu đã không như mong đợi và không có kết quả hạnh phúc. Bài hát cũng thể hiện sự tự dằn vặt khi không thể tiếp tục, "Thứ lỗi cho tôi không thể đợi lúc gặp người đành hẹn nơi khác nhé" thể hiện sự buông bỏ, mặc dù lòng vẫn còn yêu thương. "Đừng buồn ôi yêu thương ơi! Vì mình mang đến cho tôi hạnh phúc thật nhiều" là lời nhắn nhủ mong người yêu hiểu rằng tình yêu đã mang lại cho cả hai những kỷ niệm đẹp, dù có kết thúc. Cuối bài hát, sự tiếc nuối về những "vết xước" trong cuộc đời, khi không thể nói ra mọi điều, nhưng vẫn giấu kín nỗi buồn, "Chắc tôi khiến cho chính tôi, cứ thêm đớn đau đấy thôi." Những câu "Sẽ dõi ánh mắt trông theo từ xa mong sao tháng năm" mang theo sự hy vọng rằng thời gian sẽ làm dịu đi nỗi khắc khoải và tiếc nuối trong lòng. -Sau Lời Từ Khước- là bài hát nói về sự chia tay, sự buông bỏ, và những tiếc nuối khi tình yêu không thể tiếp tục, dù trong lòng vẫn còn đầy tình cảm và hy vọng.
Bài hát *Sau Lời Từ Khước* của Phan Mạnh Quỳnh thể hiện nỗi đau và sự tiếc nuối khi tình yêu không thể tiếp tục. Lời bài hát mở đầu với những hình ảnh đau đớn của tình yêu đã qua, khi người hát vẫn còn vương vấn những kỷ niệm, những vết thương chưa lành. "Chăn mền tôi đắp, vẫn còn vương vấn cũ sau làn da thắm" thể hiện sự lưu luyến, còn "Thế nên mình đến lúc này biết đâu là quá ngây dại?" là sự tự vấn về những lựa chọn trong quá khứ. Điều này dẫn đến câu hỏi "Mình à sao đôi ta, lại chẳng xuất phát đi chung một chuyến ga đời?" khi tình yêu không thể tiếp tục, khiến người hát cảm thấy tiếc nuối vì không thể cùng nhau đi chung một con đường. "Đã lỡ viết trước câu chuyện yêu không vui" là sự thừa nhận rằng tình yêu đã không như mong đợi và không có kết quả hạnh phúc. Bài hát cũng thể hiện sự tự dằn vặt khi không thể tiếp tục, "Thứ lỗi cho tôi không thể đợi lúc gặp người đành hẹn nơi khác nhé" thể hiện sự buông bỏ, mặc dù lòng vẫn còn yêu thương. "Đừng buồn ôi yêu thương ơi! Vì mình mang đến cho tôi hạnh phúc thật nhiều" là lời nhắn nhủ mong người yêu hiểu rằng tình yêu đã mang lại cho cả hai những kỷ niệm đẹp, dù có kết thúc. Cuối bài hát, sự tiếc nuối về những "vết xước" trong cuộc đời, khi không thể nói ra mọi điều, nhưng vẫn giấu kín nỗi buồn, "Chắc tôi khiến cho chính tôi, cứ thêm đớn đau đấy thôi." Những câu "Sẽ dõi ánh mắt trông theo từ xa mong sao tháng năm" mang theo sự hy vọng rằng thời gian sẽ làm dịu đi nỗi khắc khoải và tiếc nuối trong lòng. *Sau Lời Từ Khước* là bài hát nói về sự chia tay, sự buông bỏ, và những tiếc nuối khi tình yêu không thể tiếp tục, dù trong lòng vẫn còn đầy tình cảm và hy vọng.
Chăn mền tôi đắp, vẫn còn vương vấn cũ sau làn da thắm, vết thương chưa dứt đủ
Thế nên mình đến lúc này biết đâu là quá ngây dại?
Những lời yêu dấu, thốt ra ru êm tôi cung đàn anh tấu, khẽ lay tim bồi hồi
Tôi thấy quên ngày tháng nhạt nhoà và tôi đã mơ chuyện của chúng ta
Nhiều lần bên nhau lúc hẹn hò còn vài niềm riêng bối rối đầy gượng gạo
Tự dày vò không ngơi bao đêm thâu giờ tôi muốn anh hiểu hết tâm tình để lòng tôi lắng yên
Mình à sao đôi ta, lại chẳng xuất phát đi chung một chuyến ga đời
Đã lỡ viết trước câu chuyện yêu không vui
Thứ lỗi cho tôi không thể đợi lúc gặp người đành hẹn nơi khác nhé
Đừng buồn ôi yêu thương ơi! Vì mình mang đến cho tôi hạnh phúc thật nhiều
Sẽ dõi ánh mắt trông theo từ xa mong sao tháng năm
Mang tôi đi khỏi nỗi khắc khoải tiếc thương khi bỏ lỡ danh phận
Đang tải bình luận...
Chỉ có thêm đôi vết xước in vào hình hài cuộc đời
Nhiều khi tôi không thể nói điều này đúng hay sai
Tôi lại gai góc giấu đi ưu tư để ngăn mình bật khóc
Những chuyện đã qua sao phải giữ trong lòng chi nữa
Chắc tôi khiến cho chính tôi, cứ thêm đớn đau đấy thôi
Mình à sao đôi ta, lại chẳng xuất phát đi chung một chuyến ga đời
Đã lỡ viết trước câu chuyện yêu không vui
Thứ lỗi cho tôi không thể đợi lúc gặp người đành hẹn nơi khác nhé
Đừng buồn ôi yêu thương ơi! Vì mình mang đến cho tôi hạnh phúc thật nhiều
Sẽ dõi ánh mắt trông theo từ xa mong sao tháng năm
Mang tôi đi khỏi nỗi khắc khoải tiếc thương khi bỏ lỡ danh phận