
Tác giả: Lâm Hoàng
Thể hiện: Ngô Quốc Linh
Bài hát "Phương trời xứ lạ" của tác giả Lâm Hoàng là bản tình ca buồn kể về cuộc chia ly đầy lưu luyến của một đôi tình nhân khi mỗi người một ngả. Mở đầu bằng hình ảnh buổi tiễn đưa, chàng trai thẩn thờ nhìn bóng dáng người yêu với mái tóc xỏa bờ vai và đôi mắt rưng rưng lệ dưới bầu trời mây giăng lối. Giờ đây, khi đang ở nơi phương trời xa xứ lạ, anh vẫn luôn đau đáu nhớ về người em gái quê hiền lành, chung tình đang mong đợi nơi quê nhà. Những con đường xưa và phố cũ thân quen nay chỉ còn là ký ức xa xăm, để lại nỗi cô đơn lẻ loi và sự đắng cay cho người ở lại lẫn kẻ đi xa. Trong nỗi nhớ nhung da diết, anh tự hỏi người thương giờ đang ở đâu khi những buổi chiều đưa đón và những đêm cùng nhau đếm sao chỉ còn là dĩ vãng. Thực tại phũ phàng khiến anh cảm thấy duyên tình đôi ta mong manh như áng mây trôi, chỉ có thể tìm lại hình bóng cũ trong những cơn say hay những giấc mơ lứa đôi hạnh phúc. Tác phẩm khắc họa sâu sắc nỗi lòng của những người con xa quê, luôn mang theo hành trang là kỷ niệm và một bờ vai gầy gánh chịu sự trống trải nơi đất khách. Nỗi khát khao về ngày đoàn viên luôn cháy bỏng trong tim, là niềm hy vọng duy nhất để anh vượt qua những tháng ngày lẻ bóng và cay đắng của cuộc đời. Qua đó, bài hát ca ngợi sự thủy chung son sắt của tình yêu đôi lứa dù bị ngăn cách bởi khoảng cách địa lý và hoàn cảnh trớ trêu. Đây là lời tự sự chân thành về tình yêu và nỗi nhớ, chạm đến trái tim của những ai đang phải sống trong cảnh chia ly và mong chờ ngày gặp lại.
Bài hát "Phương trời xứ lạ" của tác giả Lâm Hoàng là bản tình ca buồn kể về cuộc chia ly đầy lưu luyến của một đôi tình nhân khi mỗi người một ngả. Mở đầu bằng hình ảnh buổi tiễn đưa, chàng trai thẩn thờ nhìn bóng dáng người yêu với mái tóc xỏa bờ vai và đôi mắt rưng rưng lệ dưới bầu trời mây giăng lối. Giờ đây, khi đang ở nơi phương trời xa xứ lạ, anh vẫn luôn đau đáu nhớ về người em gái quê hiền lành, chung tình đang mong đợi nơi quê nhà. Những con đường xưa và phố cũ thân quen nay chỉ còn là ký ức xa xăm, để lại nỗi cô đơn lẻ loi và sự đắng cay cho người ở lại lẫn kẻ đi xa. Trong nỗi nhớ nhung da diết, anh tự hỏi người thương giờ đang ở đâu khi những buổi chiều đưa đón và những đêm cùng nhau đếm sao chỉ còn là dĩ vãng. Thực tại phũ phàng khiến anh cảm thấy duyên tình đôi ta mong manh như áng mây trôi, chỉ có thể tìm lại hình bóng cũ trong những cơn say hay những giấc mơ lứa đôi hạnh phúc. Tác phẩm khắc họa sâu sắc nỗi lòng của những người con xa quê, luôn mang theo hành trang là kỷ niệm và một bờ vai gầy gánh chịu sự trống trải nơi đất khách. Nỗi khát khao về ngày đoàn viên luôn cháy bỏng trong tim, là niềm hy vọng duy nhất để anh vượt qua những tháng ngày lẻ bóng và cay đắng của cuộc đời. Qua đó, bài hát ca ngợi sự thủy chung son sắt của tình yêu đôi lứa dù bị ngăn cách bởi khoảng cách địa lý và hoàn cảnh trớ trêu. Đây là lời tự sự chân thành về tình yêu và nỗi nhớ, chạm đến trái tim của những ai đang phải sống trong cảnh chia ly và mong chờ ngày gặp lại.
1. Hôm nào em ra đi anh thẩn thờ trên phố nhỏ
Mây chiều giăng lối đi em đứng nhìn mắt bơ vơ
Tóc phủ xỏa bờ vai đôi mi gầy rưng rưng lệ
Cho trọn một tình yêu lúc ban đầu xa cách nhau
2. Bây giờ anh ở lại nơi phương trời xa xứ lạ
Thương người em gái quê nơi quê nhà vẫn chung tình
Phố cũ và đường xưa nay chỉ còn trong kỷ niệm
Sao đời gieo đắng cay để cho mình thêm lẻ loi
ĐK: Nay, phố vắng em rồi
Ai đưa đón nhau về cùng dìu nhau đếm sao đêm
Em, em tôi đâu rồi
Em tôi đâu rồi để bây giờ riêng bóng tôi
3. Phương trời xa xứ lạ đôi vai gầy ôm kỷ niệm
Duyên tình của chúng ta xem như là áng mây trôi
Anh chỉ tìm lại em trong men tinh say môi mặn
Mơ ngày chung lứa đôi để cho đời thôi lẻ loi
Đang tải bình luận...