
Tác giả: Hồ Tịnh Tâm
Thể hiện: Hương Lan
"Phận tơ tằm" của nhạc sĩ Hồ Tịnh Tâm là một tiếng lòng đầy trăn trở và sâu sắc về thân phận của những người theo nghiệp cầm ca dưới ánh đèn sân khấu. Bài hát mở đầu bằng lời khẩn cầu chân thành dành cho khán giả, mong nhận được sự thấu hiểu và tôn trọng thay vì những ánh nhìn thương hại hay định kiến khắt khe của thế gian. Qua giai điệu Bolero bolero trầm buồn, tác giả đã khéo léo sử dụng hình ảnh con tằm rút ruột nhả tơ để ví von cho sự tận hiến của người nghệ sĩ đối với nghệ thuật và công chúng. Những câu hỏi tu từ đầy xót xa về việc làm nghề xướng ca thì mang tội gì đã chạm đến trái tim người nghe, xóa tan khoảng cách giữa thần tượng và người hâm mộ. Ánh đèn màu rực rỡ và hoa kết trên sân khấu chỉ là vẻ bề ngoài, còn ẩn sâu bên trong là những tâm tình, những nỗi niềm riêng mang màu sắc của sự cô đơn và khát khao được sẻ chia. Nhạc phẩm không chỉ là lời tự sự của một cá nhân mà còn đại diện cho cả một tầng lớp nghệ sĩ luôn nỗ lực mang niềm vui đến cho nhân thế dù phải chịu bao dèm pha. Sự gắn kết giữa rượu nồng, ân tình và con thuyền trôi dạt trên dòng đời vô tư tạo nên một không gian âm nhạc vừa lãng mạn vừa thấm đẫm triết lý nhân sinh về sự cho đi và nhận lại. Kết thúc bài hát là lời tạ ơn đầy khiêm nhường của phận tằm muôn kiếp vương tơ, khẳng định giá trị cao đẹp của tiếng hát trong việc làm đẹp cho cuộc đời. Đây thực sự là một tác phẩm bất hủ, sống mãi trong lòng những ai yêu mến dòng nhạc trữ tình và biết trân trọng những giá trị lao động nghệ thuật chân chính.
"Phận tơ tằm" của nhạc sĩ Hồ Tịnh Tâm là một tiếng lòng đầy trăn trở và sâu sắc về thân phận của những người theo nghiệp cầm ca dưới ánh đèn sân khấu. Bài hát mở đầu bằng lời khẩn cầu chân thành dành cho khán giả, mong nhận được sự thấu hiểu và tôn trọng thay vì những ánh nhìn thương hại hay định kiến khắt khe của thế gian. Qua giai điệu Bolero bolero trầm buồn, tác giả đã khéo léo sử dụng hình ảnh con tằm rút ruột nhả tơ để ví von cho sự tận hiến của người nghệ sĩ đối với nghệ thuật và công chúng. Những câu hỏi tu từ đầy xót xa về việc làm nghề xướng ca thì mang tội gì đã chạm đến trái tim người nghe, xóa tan khoảng cách giữa thần tượng và người hâm mộ. Ánh đèn màu rực rỡ và hoa kết trên sân khấu chỉ là vẻ bề ngoài, còn ẩn sâu bên trong là những tâm tình, những nỗi niềm riêng mang màu sắc của sự cô đơn và khát khao được sẻ chia. Nhạc phẩm không chỉ là lời tự sự của một cá nhân mà còn đại diện cho cả một tầng lớp nghệ sĩ luôn nỗ lực mang niềm vui đến cho nhân thế dù phải chịu bao dèm pha. Sự gắn kết giữa rượu nồng, ân tình và con thuyền trôi dạt trên dòng đời vô tư tạo nên một không gian âm nhạc vừa lãng mạn vừa thấm đẫm triết lý nhân sinh về sự cho đi và nhận lại. Kết thúc bài hát là lời tạ ơn đầy khiêm nhường của phận tằm muôn kiếp vương tơ, khẳng định giá trị cao đẹp của tiếng hát trong việc làm đẹp cho cuộc đời. Đây thực sự là một tác phẩm bất hủ, sống mãi trong lòng những ai yêu mến dòng nhạc trữ tình và biết trân trọng những giá trị lao động nghệ thuật chân chính.
1. Người có thương thương tôi nghệ sĩ
Thì đừng có thương như thương hại đời
Và đừng có nghe khi thiên hạ thường
Dèm pha tôi kiếp xướng ca.
Người đến đây, đêm đêm phòng trà
Đèn màu kết hoa, thương yêu mặn mà
Tôi xin người, nhìn lên sân khấu
Hãy tin tôi hơn lời ca.
ĐK:
Rượu nồng đó người đã say chưa
Ân tình này sao không gắn bó
Đời là những dòng nước vô tư
Ta là thuyền sóng đưa xa bờ
Người ngồi đó còn có nghe tôi
Tâm tình đầy vươn lên đắm đuối
Người đừng trách một kiếp cầm ca
Con tằm nào không muốn vương tơ.
2. Người nói đi như tim người nghĩ
Làm nghề xướng ca tôi mang tội gì
Họa là có chăng tôi mang tội đời
Làm cho nhân thế say mê.
Người nói đi cho tôi một lời
Đang tải bình luận...
Rằng nghề xướng ca tôi không lạc loài
Tạ ơn người
Phận tằm tôi muôn kiếp vương tơ cho đời vui.