
“Phận gái thuyền quyên” của Nguyên Thảo là một bản nhạc trữ tình nhạc xưa buồn sâu lắng, kể câu chuyện của người con gái chấp nhận dang dở để bước sang bến khác theo phận duyên đã định, qua ca từ mộc mạc mà xót xa, bài hát khắc họa nỗi đau âm thầm của cuộc chia ly không oán trách, nơi yêu thương vẫn còn nhưng phải gác lại trước chữ “phận”, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu sắc về thân phận người phụ nữ trong tình yêu, khi không phải mọi mối duyên đều trọn vẹn, và sự hy sinh, cam chịu đôi khi chính là cách cuối cùng để giữ lại chút bình yên cho cả hai người.
“Phận gái thuyền quyên” của Nguyên Thảo là một bản nhạc trữ tình nhạc xưa buồn sâu lắng, kể câu chuyện của người con gái chấp nhận dang dở để bước sang bến khác theo phận duyên đã định, qua ca từ mộc mạc mà xót xa, bài hát khắc họa nỗi đau âm thầm của cuộc chia ly không oán trách, nơi yêu thương vẫn còn nhưng phải gác lại trước chữ “phận”, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu sắc về thân phận người phụ nữ trong tình yêu, khi không phải mọi mối duyên đều trọn vẹn, và sự hy sinh, cam chịu đôi khi chính là cách cuối cùng để giữ lại chút bình yên cho cả hai người.
1. Từ nay thôi đành duyên mình lỡ đôi
Dù vương vấn mãi cũng thế mà thôi
Khi xưa thầm nói yêu nhau
Bao nhiêu mộng thắm ban đầu
Thôi xin đừng tiếc nhớ thương chi.
2. Từ nay đôi mình thôi đừng nhớ mong
Mười hai bến nước biết bến nào trong
Tuy em đành phải sang ngang
Thương yêu ngày cũ chưa tan
Xin anh đừng oán trách người đi.
ĐK: Thôi, từ đây thôi nhé
Anh về sống âm thầm đếm thời gian
Xóa mờ dĩ vãng mến yêu
Anh, xin hãy quên đi
Cho kẻ vu quy cùng người trăm năm
Thề nguyền gắn bó thủy chung muôn đời.
3. Từ nay thôi đành thương gọi cố nhân
Người đây kẻ đấy cách mấy đò ngang
Đôi ta nào phải thiên duyên
Gieo chi lời trách ưu phiền
Xin thương giùm phận gái thuyền quyên.
Đang tải bình luận...