
Tác giả: Nguyễn Thuận
Thể hiện: Trường Vũ
Bài hát "Thân phận nghèo" của nhạc sĩ Nguyễn Thuận là tiếng lòng đầy cay đắng về sự bế tắc của tình yêu trước nghịch cảnh nghèo khó. Nội dung ca khúc kể về một cuộc đời lênh đênh trắng tay khiến nhân vật chính dù yêu sâu đậm vẫn chẳng dám ngỏ lời cầu hôn vì sợ tương lai tăm tối. Nỗi đau lên đến đỉnh điểm khi người yêu rời bỏ để chạy theo kiếp xa hoa, để lại sự ngậm ngùi về một mối duyên tình đã tan thành mây khói. Hình ảnh con nước trôi và mái tranh xơ xác trong mưa lạnh khắc họa rõ nét sự cô đơn, bơ vơ của một kiếp người bị nhân thế hững hờ. Tác giả tự nhủ rằng vì bản thân nghèo nàn nên mới bị người ta phụ bạc, từ đó nén lòng không dám oán trách ai mà chỉ lẳng lặng ôm lấy chua cay. Điệp khúc vang lên như lời thừa nhận đầy bất lực về những cuộc tình dang dở chỉ vì đôi bàn tay trắng giữa cuộc đời đầy rẫy sự bon chen. Bài hát phê phán thực tại xã hội khi tình yêu đôi khi bị đem ra mua bán, trao tay như một món hàng khiến người nghèo càng thêm tủi phận. Lời nguyện cầu cuối cùng xin cho kiếp sau không còn là kẻ nghèo đã thể hiện sự khao khát thoát khỏi nỗi khổ cực bủa vây suốt một đời người. Qua đó, tác phẩm khơi gợi niềm cảm thông sâu sắc cho những trái tim chân thành nhưng bị ngăn cách bởi khoảng cách giàu nghèo trong xã hội. Toàn bộ bài hát là một bức tranh buồn về số phận con người, nơi danh lợi và quyền quý vô tình trở thành rào cản chia cắt những lứa đôi.
Bài hát "Thân phận nghèo" của nhạc sĩ Nguyễn Thuận là tiếng lòng đầy cay đắng về sự bế tắc của tình yêu trước nghịch cảnh nghèo khó. Nội dung ca khúc kể về một cuộc đời lênh đênh trắng tay khiến nhân vật chính dù yêu sâu đậm vẫn chẳng dám ngỏ lời cầu hôn vì sợ tương lai tăm tối. Nỗi đau lên đến đỉnh điểm khi người yêu rời bỏ để chạy theo kiếp xa hoa, để lại sự ngậm ngùi về một mối duyên tình đã tan thành mây khói. Hình ảnh con nước trôi và mái tranh xơ xác trong mưa lạnh khắc họa rõ nét sự cô đơn, bơ vơ của một kiếp người bị nhân thế hững hờ. Tác giả tự nhủ rằng vì bản thân nghèo nàn nên mới bị người ta phụ bạc, từ đó nén lòng không dám oán trách ai mà chỉ lẳng lặng ôm lấy chua cay. Điệp khúc vang lên như lời thừa nhận đầy bất lực về những cuộc tình dang dở chỉ vì đôi bàn tay trắng giữa cuộc đời đầy rẫy sự bon chen. Bài hát phê phán thực tại xã hội khi tình yêu đôi khi bị đem ra mua bán, trao tay như một món hàng khiến người nghèo càng thêm tủi phận. Lời nguyện cầu cuối cùng xin cho kiếp sau không còn là kẻ nghèo đã thể hiện sự khao khát thoát khỏi nỗi khổ cực bủa vây suốt một đời người. Qua đó, tác phẩm khơi gợi niềm cảm thông sâu sắc cho những trái tim chân thành nhưng bị ngăn cách bởi khoảng cách giàu nghèo trong xã hội. Toàn bộ bài hát là một bức tranh buồn về số phận con người, nơi danh lợi và quyền quý vô tình trở thành rào cản chia cắt những lứa đôi.
1. Một đời lênh đênh trắng tay yêu em nhiều bao năm ngại cưới,
Sợ tình vây kín thương đau khi đời mình nghèo khó mai sau.
Để rồi hôm nay xót xa khi nhìn người mê kiếp xa hoa,
Ngậm ngùi thương tiếc duyên ta tìm đâu giây phút mặn mà.
2. Phận nghèo như con nước trôi đưa con thuyền nơi nao lạ bến
Mộng tình duyên kiếp mong manh bao ngày sầu ngập mái xuân xanh
Đường về hôm nay vắng tanh mưa lạnh lùng qua mái tranh xơ
Chạnh lòng thương nhớ bơ vơ nhân thế ơi sao mà hững hờ.
ĐK:
Từ lâu âm thầm sống kiếp nghèo nàn
Bao cuộc tình bao lần dang dở trong tôi
Bởi trắng tay nên người ta mới phụ mình
Thân phận nghèo nên lòng dám trách chi ai.
3. Làm người ai không ước ao mơ sang giàu lợi danh quyền quý
Mà trời cho con trắng tay nên một đời ôm lấy chua cay
Đang tải bình luận...
Lạy trời thương xót thân con cho kiếp sau không là kẻ nghèo.