
Tác giả: Hoài Linh
Thể hiện: Lưu Hồng
"Nỗi buồn gác trọ" của nhạc sĩ Hoài Linh là một bản bolero bất hủ khắc họa tâm trạng cô đơn của người lữ khách nơi gác vắng khi chứng kiến sự chia ly. Ca khúc mở ra không gian đêm khuya tĩnh mịch với ánh trăng gầy nghiêng bóng và cơn gió lùa qua song thưa tạo nên cảm giác hiu quạnh tột cùng. Hình ảnh người con gái buông tóc thề chuẩn bị bước chân về nhà chồng khiến căn gác nhỏ vốn đã đìu hiu nay lại càng thêm đơn côi trống vắng. Tác giả đã khéo léo sử dụng hình tượng khêu tim đèn đêm để diễn tả sự bâng khuâng và những nỗi nhung nhớ dâng trào trong tâm hồn kẻ ở lại. Câu hỏi về cố nhân đang ở phương trời nào giữa dòng sông sâu thăm thẳm gợi lên sự xa cách nghìn trùng và một mối tình chưa trọn vẹn ái ân. Phố nhỏ đường mưa trơn lối về cùng hình ảnh trăng sầu đậu trên hoen mi đã lột tả thành công nỗi niềm đầy vơi của nhân vật khi ngồi đếm mùa nhung nhớ. Mỗi mùa tiễn đưa một người đi qua cuộc đời là một lần nỗi buồn được bồi đắp khiến người nghe cảm nhận rõ rệt sự mong manh của tình người. Lời ca mộc mạc nhưng giàu tính hình tượng đã biến căn gác trọ trở thành một nhân chứng thầm lặng cho những cuộc hội ngộ và chia ly trong kiếp nhân sinh. Nhạc phẩm khép lại bằng âm hưởng trầm buồn và sự lưu luyến khôn nguôi về một bóng dáng đã quá xa xôi theo tà áo cưới màu hoa ấy. Toàn bộ bài hát toát lên một vẻ đẹp u sầu đầy thi vị đặc trưng cho dòng nhạc vàng truyền thống làm lay động trái tim biết bao thế hệ.
"Nỗi buồn gác trọ" của nhạc sĩ Hoài Linh là một bản bolero bất hủ khắc họa tâm trạng cô đơn của người lữ khách nơi gác vắng khi chứng kiến sự chia ly. Ca khúc mở ra không gian đêm khuya tĩnh mịch với ánh trăng gầy nghiêng bóng và cơn gió lùa qua song thưa tạo nên cảm giác hiu quạnh tột cùng. Hình ảnh người con gái buông tóc thề chuẩn bị bước chân về nhà chồng khiến căn gác nhỏ vốn đã đìu hiu nay lại càng thêm đơn côi trống vắng. Tác giả đã khéo léo sử dụng hình tượng khêu tim đèn đêm để diễn tả sự bâng khuâng và những nỗi nhung nhớ dâng trào trong tâm hồn kẻ ở lại. Câu hỏi về cố nhân đang ở phương trời nào giữa dòng sông sâu thăm thẳm gợi lên sự xa cách nghìn trùng và một mối tình chưa trọn vẹn ái ân. Phố nhỏ đường mưa trơn lối về cùng hình ảnh trăng sầu đậu trên hoen mi đã lột tả thành công nỗi niềm đầy vơi của nhân vật khi ngồi đếm mùa nhung nhớ. Mỗi mùa tiễn đưa một người đi qua cuộc đời là một lần nỗi buồn được bồi đắp khiến người nghe cảm nhận rõ rệt sự mong manh của tình người. Lời ca mộc mạc nhưng giàu tính hình tượng đã biến căn gác trọ trở thành một nhân chứng thầm lặng cho những cuộc hội ngộ và chia ly trong kiếp nhân sinh. Nhạc phẩm khép lại bằng âm hưởng trầm buồn và sự lưu luyến khôn nguôi về một bóng dáng đã quá xa xôi theo tà áo cưới màu hoa ấy. Toàn bộ bài hát toát lên một vẻ đẹp u sầu đầy thi vị đặc trưng cho dòng nhạc vàng truyền thống làm lay động trái tim biết bao thế hệ.
1. Gác lạnh về khuya cơn gió lùa
Trăng gầy nghiêng bóng cài song thưa
Nhớ ai mà ánh đèn hiu hắt
Lá vàng nhẹ nhẹ đưa.
Tưởng như bước lê hè phố.
2. Có người con gái buông tóc thề
Thu về e ấp chuyện vu quy
Khoác lên tà áo màu hoa cưới
Gác trọ buồn đơn côi
Phố nhỏ vắng thêm một người.
ĐK:
Bâng khuâng gác vắng khêu tim đèn đêm.
Nhớ nhung đi vào quên
Sông sâu cố nhân ơi đi về đâu
Gởi hồn chìm vào đôi mắt
Ái ân chưa tròn để ngàn đời nhớ nhau
3. Phố nhỏ đường mưa trơn lối về
Trăng sầu nhân thế đậu hoen mi
Có ai ngồi đếm mùa nhung nhớ
Nỗi niềm đầy lại vơi
Mỗi mùa tiễn đưa một người.
Đang tải bình luận...