
Ngày Xưa Ơi
Tác giả: Đang cập nhật
Thể hiện: Mây Trắng
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Tên: Tủi phận Tác giả: Thái Hùng "Áo mới Cà Mau" của Thanh Sơn là bức tranh rạng rỡ về vùng đất cực Nam Tổ quốc với tình người nồng hậu và cảnh sắc hữu tình. Tác giả xóa tan khoảng cách địa lý xa xôi bằng lời mời gọi chân thành, đưa du khách xuôi mái chèo qua sông Ông Đốc đến với chợ Cà Mau nhộn nhịp xuồng ghe. Hình ảnh Cái Nước, Đầm Dơi cùng tiếng ru hời thiết tha lột tả vẻ đẹp duyên dáng của người thiếu nữ Cà Mau đang lớn dần cùng sự đổi thay của quê hương. Mùi hương bông tràm thoảng đưa trong gió xuân và tiếng muỗi kêu rừng U Minh tạo nên nét đặc trưng riêng biệt, vừa mộc mạc vừa đầy chất thơ. Nhạc phẩm tôn vinh sự trỗi dậy của vùng đất này qua hình ảnh "mặc thêm áo mới", rạng rỡ và xinh đẹp hơn trong mắt khách lạ ngàn phương. Toàn bộ lời ca toát lên niềm tự hào, sự lưu luyến và khát khao gắn kết tình cảm đôi lứa giữa khung trời bao la của Năm Căn, sông nước. Khúc hát khép lại bằng lời khẳng định đầy tình tứ rằng chỉ cần một lần về thăm là sẽ thấy thương ngay mảnh đất và con người nơi cuối bản đồ. Lyrics: Thôi em hãy về bên người giàu sang Còn anh tay trắng cam đành bẽ bàng Nào đâu dám mơ dám ước Tình đẹp như người đến trước Bao đêm dài tủi phận bọt bèo. Yêu chi để sầu để khổ mình thôi Đành tâm gian dối tim này vỡ rồi Từ đây biết thương biết nhớ Em vờ giận hờn vô cớ Để phụ phàng mối tình của tôi. Ngày trước quen nhau anh dối lòng chối từ Vì đời em quá cao sang Và em vẫn thì thầm khẽ nói Rằng trót yêu anh rồi Trọn đời yêu mãi anh thôi. Để đến hôm nay mưa tím buồn lối về Tình đầu sao quá mong manh Ngày xưa nếu đời đừng xui khiến Đừng hát câu ân tình Giờ đâu xót xa riêng mình. Chôn bao kỉ niệm nơi tận hồ sâu Bài thơ em viết trao tặng buổi đầu Đời em gấm hoa trái núi hồn này hoa tơ sầu trăm mối Hỡi ơi người sao đành phụ tôi.
Tên: Tủi phận Tác giả: Thái Hùng "Áo mới Cà Mau" của Thanh Sơn là bức tranh rạng rỡ về vùng đất cực Nam Tổ quốc với tình người nồng hậu và cảnh sắc hữu tình. Tác giả xóa tan khoảng cách địa lý xa xôi bằng lời mời gọi chân thành, đưa du khách xuôi mái chèo qua sông Ông Đốc đến với chợ Cà Mau nhộn nhịp xuồng ghe. Hình ảnh Cái Nước, Đầm Dơi cùng tiếng ru hời thiết tha lột tả vẻ đẹp duyên dáng của người thiếu nữ Cà Mau đang lớn dần cùng sự đổi thay của quê hương. Mùi hương bông tràm thoảng đưa trong gió xuân và tiếng muỗi kêu rừng U Minh tạo nên nét đặc trưng riêng biệt, vừa mộc mạc vừa đầy chất thơ. Nhạc phẩm tôn vinh sự trỗi dậy của vùng đất này qua hình ảnh "mặc thêm áo mới", rạng rỡ và xinh đẹp hơn trong mắt khách lạ ngàn phương. Toàn bộ lời ca toát lên niềm tự hào, sự lưu luyến và khát khao gắn kết tình cảm đôi lứa giữa khung trời bao la của Năm Căn, sông nước. Khúc hát khép lại bằng lời khẳng định đầy tình tứ rằng chỉ cần một lần về thăm là sẽ thấy thương ngay mảnh đất và con người nơi cuối bản đồ. Lyrics: Thôi em hãy về bên người giàu sang Còn anh tay trắng cam đành bẽ bàng Nào đâu dám mơ dám ước Tình đẹp như người đến trước Bao đêm dài tủi phận bọt bèo. Yêu chi để sầu để khổ mình thôi Đành tâm gian dối tim này vỡ rồi Từ đây biết thương biết nhớ Em vờ giận hờn vô cớ Để phụ phàng mối tình của tôi. Ngày trước quen nhau anh dối lòng chối từ Vì đời em quá cao sang Và em vẫn thì thầm khẽ nói Rằng trót yêu anh rồi Trọn đời yêu mãi anh thôi. Để đến hôm nay mưa tím buồn lối về Tình đầu sao quá mong manh Ngày xưa nếu đời đừng xui khiến Đừng hát câu ân tình Giờ đâu xót xa riêng mình. Chôn bao kỉ niệm nơi tận hồ sâu Bài thơ em viết trao tặng buổi đầu Đời em gấm hoa trái núi hồn này hoa tơ sầu trăm mối Hỡi ơi người sao đành phụ tôi.
LỜI BÀI HÁT
Ngày xưa có cánh diều chao hững hờ, vi vút sau rặng tre
Ngày xưa có cánh cò bay la đà, Chập chờn theo đồng lúa.
Ngày xưa ai hay cười hay dỗi hờn, Chiều hái hoa triền sông
Ngày xưa bến vắng lưu luyến con thuyền chở người đi xa bờ.
Tuổi thơ như áng mây, rồi sẽ mãi bay về cuối trời
Thời gian xóa những kỷ niệm dấu yêu.
Ngày xưa ơi, mãi xa tuổi thơ, xa cánh diều chở bao ước mơ
còn đâu bóng hoàng hôn những chiều mưa tím.
Ngày xưa ơi mãi xa tuổi thơ, xa bến đò mờ sương cuối thu
Xa dáng em gầy trăng ướt áo, xa lời hứa
khi xưa.