
Tác giả: Trịnh Công Sơn
Thể hiện: Lê Hiếu
Bài hát "Mưa Hồng" của Trịnh Công Sơn là một tác phẩm buồn, đầy sự tiếc nuối và cảm giác chia ly trong tình yêu. Lời bài hát thể hiện những hình ảnh mưa và mây, biểu trưng cho sự tạm bợ và sự mong manh của tình cảm. "Trời ươm nắng cho mây hồng, mây qua mau em nghiêng sầu" gợi lên cảm giác tình yêu đẹp nhưng chóng qua, với nỗi buồn ẩn sâu. Đoạn điệp khúc "Nay em đã khóc chiều mưa đỉnh cao" diễn tả sự mất mát và nỗi đau trong cuộc chia ly, khi tình yêu không còn được như xưa. Những câu "Em đi về cầu mưa ướt áo, đường phượng bay mù không lối vào" là hình ảnh tượng trưng cho sự lạc lối và cô đơn sau khi chia tay. "Người ngồi xuống mây ngang đầu" thể hiện sự chờ đợi, sự đắm chìm trong kỷ niệm và nỗi nhớ không thể nguôi. Bài hát là một lời nhắc nhở về sự quý giá của thời gian và tình yêu, và sự vắng lặng sau khi tình cảm tan vỡ.
Bài hát "Mưa Hồng" của Trịnh Công Sơn là một tác phẩm buồn, đầy sự tiếc nuối và cảm giác chia ly trong tình yêu. Lời bài hát thể hiện những hình ảnh mưa và mây, biểu trưng cho sự tạm bợ và sự mong manh của tình cảm. "Trời ươm nắng cho mây hồng, mây qua mau em nghiêng sầu" gợi lên cảm giác tình yêu đẹp nhưng chóng qua, với nỗi buồn ẩn sâu. Đoạn điệp khúc "Nay em đã khóc chiều mưa đỉnh cao" diễn tả sự mất mát và nỗi đau trong cuộc chia ly, khi tình yêu không còn được như xưa. Những câu "Em đi về cầu mưa ướt áo, đường phượng bay mù không lối vào" là hình ảnh tượng trưng cho sự lạc lối và cô đơn sau khi chia tay. "Người ngồi xuống mây ngang đầu" thể hiện sự chờ đợi, sự đắm chìm trong kỷ niệm và nỗi nhớ không thể nguôi. Bài hát là một lời nhắc nhở về sự quý giá của thời gian và tình yêu, và sự vắng lặng sau khi tình cảm tan vỡ.
Trời ươm nắng cho mây hồng
Mây qua mau em nghiêng sầu
Còn mưa xuống như hôm nào em đến thăm
Mây âm thầm mang gió lên
Người ngồi đó trông mưa nguồn
Ôi yêu thương nghe đã buồn
Ngoài kia lá như vẫn xanh
Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng
ĐK: Nay em đã khóc chiều mưa đỉnh cao
Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu
Em đi về cầu mưa ướt áo
Đường phượng bay mù không lối vào
Hàng cây lá xanh gần với nhau
Người ngồi xuống mây ngang đầu
Mong em qua, bao nhiêu chiều
Vòng tay đã xanh xao nhiều
Ôi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du
Người ngồi xuống xin mưa đầy
Trên hai tay cơn đau dài
Người nằm xuống nghe tiếng ru
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ
Đang tải bình luận...