
Tác giả: Ngô Thụy Miên
Thể hiện: Khánh Hà
“Một đời quên lãng” là ca khúc trữ tình sâu lắng của Ngô Thụy Miên, mang nét nhạc xưa tinh tế và u hoài, kể về một mối tình đẹp nhưng mong manh, nơi những khoảnh khắc ân ái, lời ca đêm thánh đường và hạnh phúc trong tay chỉ còn là kỷ niệm xa vời, qua ca từ giàu hình ảnh và cảm xúc, bài hát khắc họa nỗi tiếc nuối khôn nguôi khi yêu thương đã muộn màng, khi con người đi qua nhau để lại một khoảng trống không lời, để rồi giữa rượu ấm môi mà lòng lạnh giá, ca khúc gửi gắm giá trị tinh thần sâu sắc về sự mất mát, cô đơn và nỗi đau của những cuộc tình không trọn vẹn, nơi yêu thương dần chìm vào quên lãng nhưng dư âm vẫn day dứt mãi trong tim.
“Một đời quên lãng” là ca khúc trữ tình sâu lắng của Ngô Thụy Miên, mang nét nhạc xưa tinh tế và u hoài, kể về một mối tình đẹp nhưng mong manh, nơi những khoảnh khắc ân ái, lời ca đêm thánh đường và hạnh phúc trong tay chỉ còn là kỷ niệm xa vời, qua ca từ giàu hình ảnh và cảm xúc, bài hát khắc họa nỗi tiếc nuối khôn nguôi khi yêu thương đã muộn màng, khi con người đi qua nhau để lại một khoảng trống không lời, để rồi giữa rượu ấm môi mà lòng lạnh giá, ca khúc gửi gắm giá trị tinh thần sâu sắc về sự mất mát, cô đơn và nỗi đau của những cuộc tình không trọn vẹn, nơi yêu thương dần chìm vào quên lãng nhưng dư âm vẫn day dứt mãi trong tim.
1. Người đến bên tôi, tim tôi chơi vơi, hồn tôi rã rời
Giọng nói năm xưa, nụ cười ngày nào nhẹ vương tà áo
Bài thánh ca đêm, nhạc mềm hiu hắt
Êm bờ vai, dịu dàng ngây ngất
Hạnh phúc trong tay, một thời mơ ước, gối mộng xa bay
2. Người đã yêu tôi, thương trao đôi môi vùng ân ái này
Một thoáng mây bay, trong cơn mê say gọi tên người mãi
Còn nhớ khôn nguôi, một chiều im nắng
Mưa còn rơi, gợi niềm cay đắng
Là mất nhau rồi, là đời chia lối, nỗi buồn riêng tôi
ĐK: Còn đâu tình yêu xưa dẫu đã muộn màng
Còn đâu bao tiếc nuối xót xa đầy vơi
Còn đâu nữa ngày vui đã tàn
Còn đâu nữa tình thôi lỡ làng
Còn đâu nữa, tìm đâu thấy nữa, người yêu dấu ơi
3. Tình đã phôi pha, nghe trong tâm tư niềm đau xoá nhoà
Rượu ấm đôi môi mà lạnh một trời, sầu dâng ngập lối
Đang tải bình luận...
Người đã quay đi, lời nào không nói
Riêng mình tôi chờ mùa đông tới
Một kiếp xa xôi, một đời quên lãng em còn yêu tôi