
Tác giả: Ngô Thụy Miên
Thể hiện: Khánh Hà
Bài hát "Miên khúc" của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên là một bản tình ca mang đậm màu sắc hoài niệm về một cuộc tình đã xa vào dĩ vãng. Tác phẩm mở đầu bằng những hình ảnh so sánh đầy xót xa khi ví hạnh phúc tựa khói sương mong manh và đời người như những cơn lốc buồn. Nhân vật trữ tình đắm chìm trong nỗi đau thương với những ký ức về hình bóng người cũ ngồi xõa tóc dưới khung trời đầy lá vàng rơi. Những câu hát gợi nhắc về lối cũ, gót mềm và hương vị mặn nồng của ái ân nay chỉ còn là những giọt lệ thấm ướt bờ môi. Trong không gian hồn hoang vu rã rời của một buổi chiều vắng, tiếng hát xưa bỗng vọng về làm sống lại bao niềm bâng khuâng. Tác giả khéo léo lồng ghép hình ảnh cung đàn say đắm cùng nghìn trăng sao để tôn vinh một mối tình tuy mong manh nhưng vô cùng sâu nặng. Dù thời gian có vô tình trôi qua hững hờ và xóa nhòa đi những giấc mơ đẹp đẽ thì sự vấn vương vẫn còn mãi trong lòng. Nỗi nhớ thương ấy được diễn tả qua từng bước chân, từng ánh mắt buồn và những giai điệu ru êm không thể nào quên lãng. Toàn bộ bài hát là một lời tự sự chân thành về sự nuối tiếc cho những tháng ngày xưa cũ đã mãi mãi không còn tìm lại được. Qua đó, người nghe cảm nhận được sự giao thoa giữa nỗi đau chia ly và vẻ đẹp lãng mạn của một tâm hồn nghệ sĩ luôn trân trọng tình yêu.
Bài hát "Miên khúc" của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên là một bản tình ca mang đậm màu sắc hoài niệm về một cuộc tình đã xa vào dĩ vãng. Tác phẩm mở đầu bằng những hình ảnh so sánh đầy xót xa khi ví hạnh phúc tựa khói sương mong manh và đời người như những cơn lốc buồn. Nhân vật trữ tình đắm chìm trong nỗi đau thương với những ký ức về hình bóng người cũ ngồi xõa tóc dưới khung trời đầy lá vàng rơi. Những câu hát gợi nhắc về lối cũ, gót mềm và hương vị mặn nồng của ái ân nay chỉ còn là những giọt lệ thấm ướt bờ môi. Trong không gian hồn hoang vu rã rời của một buổi chiều vắng, tiếng hát xưa bỗng vọng về làm sống lại bao niềm bâng khuâng. Tác giả khéo léo lồng ghép hình ảnh cung đàn say đắm cùng nghìn trăng sao để tôn vinh một mối tình tuy mong manh nhưng vô cùng sâu nặng. Dù thời gian có vô tình trôi qua hững hờ và xóa nhòa đi những giấc mơ đẹp đẽ thì sự vấn vương vẫn còn mãi trong lòng. Nỗi nhớ thương ấy được diễn tả qua từng bước chân, từng ánh mắt buồn và những giai điệu ru êm không thể nào quên lãng. Toàn bộ bài hát là một lời tự sự chân thành về sự nuối tiếc cho những tháng ngày xưa cũ đã mãi mãi không còn tìm lại được. Qua đó, người nghe cảm nhận được sự giao thoa giữa nỗi đau chia ly và vẻ đẹp lãng mạn của một tâm hồn nghệ sĩ luôn trân trọng tình yêu.
Hạnh phúc là khói sương mờ phai
Còn đây niềm đau thương chất đầy
Đời như con sóng sầu, như cơn lốc buồn.
Còn tìm đâu ôi tháng ngày xưa ấy
Em ngồi xoã tóc khung trời xa xôi
Nhìn mùa thu ngập lá vàng rơi rơi
Hắt hiu lòng nhớ khôn nguôi.
Em có về qua lối cũ
Gót mềm vương trong nắng
Hương mặn nồng ái ân.
Em xin còn nhớ một thời
Lệ thấm cơn mê đời
Lệ ướt đôi bờ môi
Từng bước gợi nhớ nhung đầy vơi
Chiều nay hồn hoang vu rã rời
Thoảng nghe tiếng hát về trong đôi mắt buồn.
Lòng bâng khuâng thương nhớ người yêu dấu
Cung đàn say đắm, ân tình mong manh
Nghìn trăng sao đắm đuối lời ru êm
Vấn vương tình mãi chưa quên.
Dù thời gian có xoá nhoà giấc mơ
Ngày tháng trôi qua hững hờ.
Đang tải bình luận...