
Tác giả: Jack - J97
Thể hiện: Jack J97
Bài hát "Liễu Thanh Yên" của Jack - J97 là một bản ballad mang âm hưởng cổ phong buồn bã kể về một mối tình dang dở và nỗi đau lòng khi phải chia xa. Hình ảnh má hồng và nước mắt lưng tròng gợi lên sự xót xa cho một chuyện tình mong manh như lá rụng và mây bay ngang trời. Dù lòng hận vì sự cách biệt nhưng nhân vật nam vẫn không thể ngăn bản thân thôi nhớ thương và chờ mong bóng dáng người yêu dưới ánh trăng hằng đêm. Tâm hồn anh giờ đây như bao trùm trong bóng tối với những câu nói nghẹn ngào chẳng thể thốt nên lời khi chứng kiến khế ước đôi mình tan vỡ. Người con gái được ví như đóa hoa ven đường mang theo trái tim yêu thương nhưng lại phải trôi nổi giữa thế gian đầy sóng gió. Sự lặng thinh trong giây phút tiễn biệt càng làm sâu sắc thêm nỗi đau nhói khi thuyền đã theo sóng và bóng hồng cũng dần phai nhạt. Tác giả sử dụng hình ảnh liễu thanh yên và họa bóng dung nhan để diễn tả tâm trạng miên man, ngồi viết tương tư giữa trời sao cô độc. Những câu hát thể hiện sự mâu thuẫn giữa lý trí muốn buông bỏ và con tim vẫn còn siết chặt những ký ức về phút giây từng ôm lấy nhau. Cuối cùng tác phẩm khép lại với nỗi tan nát khi nhận ra tình yêu đã đổi thay và người ra đi chẳng bao giờ quay đầu lại. Toàn bộ bài hát là một bức tranh thủy mặc đượm buồn về sự thủy chung vô vọng và nỗi cô đơn bủa vây của người ở lại.
Bài hát "Liễu Thanh Yên" của Jack - J97 là một bản ballad mang âm hưởng cổ phong buồn bã kể về một mối tình dang dở và nỗi đau lòng khi phải chia xa. Hình ảnh má hồng và nước mắt lưng tròng gợi lên sự xót xa cho một chuyện tình mong manh như lá rụng và mây bay ngang trời. Dù lòng hận vì sự cách biệt nhưng nhân vật nam vẫn không thể ngăn bản thân thôi nhớ thương và chờ mong bóng dáng người yêu dưới ánh trăng hằng đêm. Tâm hồn anh giờ đây như bao trùm trong bóng tối với những câu nói nghẹn ngào chẳng thể thốt nên lời khi chứng kiến khế ước đôi mình tan vỡ. Người con gái được ví như đóa hoa ven đường mang theo trái tim yêu thương nhưng lại phải trôi nổi giữa thế gian đầy sóng gió. Sự lặng thinh trong giây phút tiễn biệt càng làm sâu sắc thêm nỗi đau nhói khi thuyền đã theo sóng và bóng hồng cũng dần phai nhạt. Tác giả sử dụng hình ảnh liễu thanh yên và họa bóng dung nhan để diễn tả tâm trạng miên man, ngồi viết tương tư giữa trời sao cô độc. Những câu hát thể hiện sự mâu thuẫn giữa lý trí muốn buông bỏ và con tim vẫn còn siết chặt những ký ức về phút giây từng ôm lấy nhau. Cuối cùng tác phẩm khép lại với nỗi tan nát khi nhận ra tình yêu đã đổi thay và người ra đi chẳng bao giờ quay đầu lại. Toàn bộ bài hát là một bức tranh thủy mặc đượm buồn về sự thủy chung vô vọng và nỗi cô đơn bủa vây của người ở lại.
Thương má em hồng, mình không trong bóng đêm
Nước mắt lưng tròng, chờ mong day dứt thêm
Mình vẫn còn yêu nhau, vậy mà đành xa cách
Chuyện tình mình như lá, mây bay ngang trời
Nỗi đau không lời, hận em suốt cuộc đời
,
,
Cớ sao mà anh vẫn thương, vẫn nhớ về em ?
Ánh trăng vừa lên chiếu soi bóng dáng hằng đêm
Bầu trời giờ tối đen, giờ tối đen trong tâm hồn
Lòng đau nhói ngàn câu nói chẳng khôn
Nàng là đóa hoa ven đường, trái tim mang lòng yêu thương
Thế gian nổi trôi lắm em, khế ước của hai đứa mình
Trước khi người đi ngước theo anh đứng lặng thinh
Người là ngàn lý do, ngàn lý do anh ở lại
Thuyền theo sóng chìm theo bóng hồng phai
Bởi vì tình yêu đã khác, giờ thì lòng anh tan nát, em à
,
,
Đang tải bình luận...
Họa bóng dung nhan, tay siết mang
Nhìn sao đêm, vầng trăng sáng
Ngồi đây viết tương tư cho nàng
Trời cho ôm lấy nhau, phút ra đi chẳng quay đầu