
Tác giả: Hồ Việt Trung
Thể hiện: Hồ Việt Trung
Bài hát "Không Còn Nước Mắt" của nhạc sĩ Hồ Việt Trung là một bản nhạc buồn chất chứa nỗi đau của một người bị phản bội trong tình yêu. Lời ca mở đầu bằng việc gửi trả lại những lời yêu thương đã từng thề hẹn vì giờ đây tất cả chỉ còn là hư vô theo gió bay đi. Tác giả diễn tả sự ngỡ ngàng khi nhận ra trái tim người mình yêu bấy lâu nay đã thuộc về một hình bóng khác khiến bao nhiêu nghĩa tình đổ sông đổ biển. Niềm cay đắng dâng trào qua câu hát giá như lúc đầu đôi ta đừng quen biết để giờ đây tâm hồn không phải gánh chịu những tổn thương sâu sắc đến thế. Hình ảnh nước mắt đã cạn khô đối lập với sự lạnh lùng vô cảm của đối phương tạo nên một bức tranh chia ly đầy nghiệt ngã và xót xa. Nhân vật chính chấp nhận thân phận người dưng và ngậm ngùi hẹn lại duyên nợ vào kiếp sau khi kiếp này tình yêu đã tan vỡ chẳng thể cứu vãn. Dù bị bỏ rơi nhưng anh vẫn cao thượng nhắc nhở người cũ hãy yêu thương người mới thật lòng thay vì phũ phàng như cách cô đã đối xử với anh. Sự so sánh đau đớn giữa bao năm gắn bó với một người mới quen cho thấy sự mỏng manh của lòng người khi đối diện với những cám dỗ mới lạ. Kết thúc chuyện tình bằng một dấu lặng buồn người ở lại chọn cách đứng sau lưng để người mình yêu tìm cầu hạnh phúc mới bên cạnh một ai kia. Toàn bộ nhạc phẩm là tiếng lòng thổn thức về một sự thật phũ phàng nơi tình yêu kết thúc trong sự tiễn đưa đầy nước mắt và tuyệt vọng. Sự trống trải khi vắng bóng người thương được dự báo qua những ngày mai vô định khiến người nghe không khỏi cảm thương cho một mối tình dang dở.
Bài hát "Không Còn Nước Mắt" của nhạc sĩ Hồ Việt Trung là một bản nhạc buồn chất chứa nỗi đau của một người bị phản bội trong tình yêu. Lời ca mở đầu bằng việc gửi trả lại những lời yêu thương đã từng thề hẹn vì giờ đây tất cả chỉ còn là hư vô theo gió bay đi. Tác giả diễn tả sự ngỡ ngàng khi nhận ra trái tim người mình yêu bấy lâu nay đã thuộc về một hình bóng khác khiến bao nhiêu nghĩa tình đổ sông đổ biển. Niềm cay đắng dâng trào qua câu hát giá như lúc đầu đôi ta đừng quen biết để giờ đây tâm hồn không phải gánh chịu những tổn thương sâu sắc đến thế. Hình ảnh nước mắt đã cạn khô đối lập với sự lạnh lùng vô cảm của đối phương tạo nên một bức tranh chia ly đầy nghiệt ngã và xót xa. Nhân vật chính chấp nhận thân phận người dưng và ngậm ngùi hẹn lại duyên nợ vào kiếp sau khi kiếp này tình yêu đã tan vỡ chẳng thể cứu vãn. Dù bị bỏ rơi nhưng anh vẫn cao thượng nhắc nhở người cũ hãy yêu thương người mới thật lòng thay vì phũ phàng như cách cô đã đối xử với anh. Sự so sánh đau đớn giữa bao năm gắn bó với một người mới quen cho thấy sự mỏng manh của lòng người khi đối diện với những cám dỗ mới lạ. Kết thúc chuyện tình bằng một dấu lặng buồn người ở lại chọn cách đứng sau lưng để người mình yêu tìm cầu hạnh phúc mới bên cạnh một ai kia. Toàn bộ nhạc phẩm là tiếng lòng thổn thức về một sự thật phũ phàng nơi tình yêu kết thúc trong sự tiễn đưa đầy nước mắt và tuyệt vọng. Sự trống trải khi vắng bóng người thương được dự báo qua những ngày mai vô định khiến người nghe không khỏi cảm thương cho một mối tình dang dở.
Tiếng yêu hôm nào anh xin gửi lại cho em
Vì lời yêu xưa hôm nay theo gió vội bay
Ngỡ như trong lòng em chỉ yêu mình anh thôi
Nào ngờ tim em đã có ai kia mất rồi
Giá như lúc đầu ta đừng là gì của nhau
Thì ngày hôm nay anh không đau thế này đâu
Nước mắt khô rồi em vẫn lạnh lùng thế thôi
Giờ đành chia đôi, cho em với ai mỉm cười
Ta là người dưng, lỡ yêu với nhau kiếp này
Có duyên không nợ, thôi xin đành hẹn kiếp sau
Em theo người ta, nhớ thương anh ấy thật lòng
Chớ đừng phũ phàng, như em từng bỏ rơi anh
Không biết ngày mai vắng em anh sống thế nào
Bao năm nghĩa tình cũng không bằng người mới quen
Bên nhau nhiều quá phải chăng em chán anh rồi
Thôi anh đứng lại, cho em theo người yêu mới
Kết thúc một chuyện tình buồn cả hai ta phải đau lòng
Đang tải bình luận...
Chờ hoài phút tiễn đưa.. sự thật đau