
Tác giả: Hoàng Oanh
Thể hiện: Hoàng Oanh
"Khất duyên" của Hoàng Oanh là khúc nhạc lòng đầy bi kịch về một tình yêu thôn quê bị phản bội bởi ánh đèn màu phố thị. Tác giả mượn hình ảnh Hòn Vọng Phu để lột tả sự kiên trinh của người con gái nhưng đổi lại chỉ là tấm thiệp hồng ghi tên kẻ khác. Nỗi đau nghẹn ngào khi nhận ra phận mình nghèo nương rau không giữ nổi chân người tình cũ đã nỡ quên câu thề xưa dưới màn mưa. Tiếng pháo hồng rền vang trở thành thanh âm oán than cho công dã tràng nhọc nhằn mà chẳng thể cùng nhau nên nghĩa vợ chồng. Sự đối lập giữa cảnh lầu son yến anh của người trai và phòng khuê đơn côi của người gái tạo nên một khoảng cách vô hình đầy xót xa. Dù lòng nức nở từng đêm khâu vá giấc mơ tan vỡ, cô gái vẫn gạt nước mắt mong cho người mình thương được ấm êm tương lai. Nhạc phẩm khép lại với lời khất duyên đành hẹn lại ở kiếp tái sanh khi nợ nhau một chữ danh chẳng thể trọn vẹn ở đời này. Đây là bài ca về sự hy sinh và lòng vị tha cao cả của người phụ nữ Việt Nam trước sự nghiệt ngã của số phận và lòng người thay đổi.
"Khất duyên" của Hoàng Oanh là khúc nhạc lòng đầy bi kịch về một tình yêu thôn quê bị phản bội bởi ánh đèn màu phố thị. Tác giả mượn hình ảnh Hòn Vọng Phu để lột tả sự kiên trinh của người con gái nhưng đổi lại chỉ là tấm thiệp hồng ghi tên kẻ khác. Nỗi đau nghẹn ngào khi nhận ra phận mình nghèo nương rau không giữ nổi chân người tình cũ đã nỡ quên câu thề xưa dưới màn mưa. Tiếng pháo hồng rền vang trở thành thanh âm oán than cho công dã tràng nhọc nhằn mà chẳng thể cùng nhau nên nghĩa vợ chồng. Sự đối lập giữa cảnh lầu son yến anh của người trai và phòng khuê đơn côi của người gái tạo nên một khoảng cách vô hình đầy xót xa. Dù lòng nức nở từng đêm khâu vá giấc mơ tan vỡ, cô gái vẫn gạt nước mắt mong cho người mình thương được ấm êm tương lai. Nhạc phẩm khép lại với lời khất duyên đành hẹn lại ở kiếp tái sanh khi nợ nhau một chữ danh chẳng thể trọn vẹn ở đời này. Đây là bài ca về sự hy sinh và lòng vị tha cao cả của người phụ nữ Việt Nam trước sự nghiệt ngã của số phận và lòng người thay đổi.
1. Người đưa đò qua sông hay đò kia nương gió xuôi dòng
Nhìn chân trời mênh mông hỏi rằng anh có nhớ em không?
Tựa như Hòn Vọng Phu đem thời xuân che lấp mây mù
Cớ sao quên cố nhân quên lời để em đợi em chờ ngàn khơi.
2. Ngày anh về nơi đây trao tận tay em tấm thiệp hồng
Đề tên người anh thương, ôi trời cao sao thấu cơn đau
Phận em nghèo nương rau sao bằng nơi phố xá đèn màu
Tiếc chi cái công dã tràng, không đồng sàng, muộn màng sang ngang.
ĐK:
Hò ơi mấy dặm hò khoan, pháo hồng rền vang người ta dối gian
Nỡ quên câu thề, quên người tình xưa
Ôi nghĩa nhân vọng phụ, câu hò chiều mưa
Tang tình tang oán than cung đàn
Ai lấy dây ràng dây buộc duyên ai
Đôi bướm bay trên đồng, đau lòng chia phôi.
Trời ơi, tiếng gọi mình ơi, nức lòng từng đêm ngôi khâu giấc mơ
Đang tải bình luận...
Anh sánh đôi ai rồi, cau trầu têm vôi
Em lẻ loi cô quạnh, khuê phòng đơn côi
Sao trời mang gió giông thân hồng
Son phấn tô cõi lòng mong anh đẹp tương lai
Đem ánh trăng soi dạ sao em còn thương ai?
2. Ngày anh về nơi đây trao tận tay em tấm thiệp hồng
Đề tên người anh thương, ôi trời cao sao thấu cơn đau
Phận em nghèo nương rau sao bằng nơi phố xá đèn màu
Tiếc chi cái công dã tràng, không đồng sàng, muộn màng sang ngang.
ĐK:
Hò ơi mấy dặm hò khoan, pháo hồng rền vang người ta dối gian
Nỡ quên câu thề, quên người tình xưa
Ôi nghĩa nhân vọng phụ, câu hò chiều mưa
Tang tình tang oán than cung đàn
Ai lấy dây ràng dây buộc duyên ai
Đôi bướm bay trên đồng, đau lòng chia phôi.
Trời ơi, tiếng gọi mình ơi, nức lòng từng đêm ngôi khâu giấc mơ
Anh sánh đôi ai rồi, cau trầu têm vôi
Em lẻ loi cô quạnh, khuê phòng đơn côi
Sao trời mang gió giông thân hồng
Son phấn tô cõi lòng mong anh đẹp tương lai
Đem ánh trăng soi dạ sao em còn thương ai?
* Đa đa vỗ cánh bay tìm về nơi yên lành
Dòng sông bến nước vẫn còn xanh
Nợ nhau chữ danh bên người lầu son yến anh
Khất duyên không đành, thôi hẹn người tái sanh
Khất duyên không đành, thôi hẹn người tái sanh.