
Tác giả: Vũ Chương
Thể hiện: Hoàng Oanh
Bài hát "Chuyện một đêm" của nhạc sĩ Vũ Chương là một bản nhạc vàng đầy bi tráng và ám ảnh kể về thảm cảnh đau thương của chiến tranh trong một đêm khuya tĩnh mịch. Tiếng nổ vang trời và lửa cháy ngun ngút nơi xóm nghèo đã mở đầu cho một tấn bi kịch đầy máu và nước mắt của những người dân vô tội. Hình ảnh người mẹ đau đớn ôm con chạy giặc giữa lầm than nhưng nghiệt ngã thay đứa trẻ đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên tay mẹ lúc nào không hay. Màu áo trắng tinh khôi của người con giờ đây hoen rỉ máu đào trở thành biểu tượng cho sự tàn khốc và mất mát không gì bù đắp nổi. Tiếng gào thét u uất của bà mẹ hỏi ai đã cướp đi sinh mạng con mình giữa cơn mộng thái bình làm lay động lòng người bởi sự đớn đau tột cùng. Trong sự tuyệt vọng người mẹ đặt thi thể con lên đám cỏ sương mờ và trao nụ hôn cuối cùng lên vầng trán lạnh giá của đứa trẻ chưa kịp lớn khôn. Từng lời ca như những nhát dao cứa vào lòng người nghe khi chứng hiện cảnh tử biệt sinh ly đầy nghiệt ngã giữa khói lửa điêu linh. Tác giả đã phơi bày sự phi lý của chiến tranh qua nỗi đau của người ở lại khi phải vuốt mắt lần cuối cho người thân yêu nhất đời mình. Tác phẩm là một lời tố cáo đanh thép về tội ác chiến tranh đồng thời thể hiện sự xót thương sâu sắc cho những kiếp người nhỏ bé trong loạn lạc. Câu chuyện kết thúc trong sự tĩnh lặng lạnh lẽo của màn đêm để lại dư âm buồn thương da diết về những mất mát quá lớn lao của dân tộc.
Bài hát "Chuyện một đêm" của nhạc sĩ Vũ Chương là một bản nhạc vàng đầy bi tráng và ám ảnh kể về thảm cảnh đau thương của chiến tranh trong một đêm khuya tĩnh mịch. Tiếng nổ vang trời và lửa cháy ngun ngút nơi xóm nghèo đã mở đầu cho một tấn bi kịch đầy máu và nước mắt của những người dân vô tội. Hình ảnh người mẹ đau đớn ôm con chạy giặc giữa lầm than nhưng nghiệt ngã thay đứa trẻ đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên tay mẹ lúc nào không hay. Màu áo trắng tinh khôi của người con giờ đây hoen rỉ máu đào trở thành biểu tượng cho sự tàn khốc và mất mát không gì bù đắp nổi. Tiếng gào thét u uất của bà mẹ hỏi ai đã cướp đi sinh mạng con mình giữa cơn mộng thái bình làm lay động lòng người bởi sự đớn đau tột cùng. Trong sự tuyệt vọng người mẹ đặt thi thể con lên đám cỏ sương mờ và trao nụ hôn cuối cùng lên vầng trán lạnh giá của đứa trẻ chưa kịp lớn khôn. Từng lời ca như những nhát dao cứa vào lòng người nghe khi chứng hiện cảnh tử biệt sinh ly đầy nghiệt ngã giữa khói lửa điêu linh. Tác giả đã phơi bày sự phi lý của chiến tranh qua nỗi đau của người ở lại khi phải vuốt mắt lần cuối cho người thân yêu nhất đời mình. Tác phẩm là một lời tố cáo đanh thép về tội ác chiến tranh đồng thời thể hiện sự xót thương sâu sắc cho những kiếp người nhỏ bé trong loạn lạc. Câu chuyện kết thúc trong sự tĩnh lặng lạnh lẽo của màn đêm để lại dư âm buồn thương da diết về những mất mát quá lớn lao của dân tộc.
1.Chuyện một đêm khuya nghe tiếng nổ nổ vang trời
Chuyện một đêm khuya ôi máu đổ đổ lệ rơi
Chuyện một đêm khuya nghe tiếng than trong xóm nghèo
Mái tranh lửa cháy bốc lên ngun ngút trời cao.
2. Bà mẹ đau thương nghe muối đổ đổ trong lòng
Chạy giặc ôm con qua những cảnh cảnh hờn vong
Và người con yêu đã chết trên tay lúc nào
Xót xa vạt áo trắng hôm nay hoen máu đào.
ĐK:
Ai, ai cướp con tôi
Ai giết con tôi giữa cơn mộng đêm thái bình
Ôi thương lời nói tội tình, hàm bao đớn đau
Giờ mẹ con đành cách nhau.
3. Bà đặt con lên trên đám cỏ phủ sương mờ
Tội gì con ơi khi nhóm tuổi tuổi còn thơ
Bà nhẹ đưa môi hôn trán con yêu giá lạnh
Vuốt ve lần cuối trước khi xa con suốt đời.
Đang tải bình luận...