
“Hai Kỷ Niệm Một Chuyến Đi” của Tuấn Khanh là bản tình ca buồn đậm chất nhạc xưa, kể về những cuộc tiễn đưa chồng lên nhau giữa mưa chiều, pháo cưới và màu áo chinh nhân, nơi người ở lại mang trong tim hai kỷ niệm của cùng một chuyến đi: yêu thương chưa kịp tròn đã phải chia xa, để rồi giữa không gian mênh mang chỉ còn lại nỗi cô đơn, kỷ niệm buông trôi như bóng mây và thân phận lặng lẽ của một bến đời quen tiễn người đi mà chẳng bao giờ được đón về.
“Hai Kỷ Niệm Một Chuyến Đi” của Tuấn Khanh là bản tình ca buồn đậm chất nhạc xưa, kể về những cuộc tiễn đưa chồng lên nhau giữa mưa chiều, pháo cưới và màu áo chinh nhân, nơi người ở lại mang trong tim hai kỷ niệm của cùng một chuyến đi: yêu thương chưa kịp tròn đã phải chia xa, để rồi giữa không gian mênh mang chỉ còn lại nỗi cô đơn, kỷ niệm buông trôi như bóng mây và thân phận lặng lẽ của một bến đời quen tiễn người đi mà chẳng bao giờ được đón về.
Tôi đưa người đi bước chân hoa mộng vào đời
Một chiều nhẹ mưa bay thành u buồn giăng lối
Pháo buông trên đường về mắt em xanh màu trời
Hết rồi ngày mai ơi!
Khi yêu nghe mộng đẹp trong vòng tay
Có mấy ai ngờ chia tay là đây
Cánh buồm theo lái
Kỷ niệm đành buông trôi nói chi lần cuối
Hôm nay bạn đi gót chân theo nhịp dạ hành
Tuổi đời vừa xanh như nụ hoa nở thêm cánh
Đã phân ly một lần tiễn anh thêm một lần
Áo đẹp màu chinh nhân
Tôi anh, đôi bạn đường ta dìu nhau
Anh đi tôi ở, mình vui được sao
Tiễn người đi trước
Đến giờ bạn đi sau gãy thêm nhịp cầu
Không gian tuy bao la mà đầy trời mây
Tâm tư khi duyên không tròn, tim nào thấy?
Lối đi hôm nay hứa hẹn tràn đầy
Thế mà đời mình chỉ như bóng mây
Đang tải bình luận...
Lầu không trăng soi, tình xưa khôn nguôi
Và trong tương lai chỉ là gió trôi
Đôi khi chợt nghe tiếng tâm tư vọng nẻo về
Ngược dòng thời gian đưa hồn đi tìm quá khứ
Lúc môi không còn mềm giấc mơ không nẻo tìm
Bóng ngả chiều hoang tím
Nghe hơi sương lạnh chỉ e trời mưa
Tay ôm kỷ niệm buồn đi vào thơ
Kiếp mình là bến
Tiễn đoàn tàu trong đêm bến hoang im lìm