
Tác giả: Hồng Xương Long
Thể hiện: Dương Ngọc Thái
Gọi đò của nhạc sĩ Hồng Xương Long là một bản dân ca trữ tình mang đậm phong vị quê hương, kể về nỗi đau thấu tận tâm can của một người lính trở về đúng ngày người yêu đi lấy chồng. Tiếng kêu Gọi đò ơi! vang lên đầy thảng thốt và tuyệt vọng giữa không gian vắng lặng, đối lập hoàn toàn với cảnh tưng bừng đón dâu phía bên kia sông. Hình ảnh con đò buồn hiu quạnh trên bến quê như soi rọi chính tâm trạng của nhân vật chính – một người trở về sau bao năm xa cách nhưng không còn ai nhớ mong. Ký ức về buổi chiều ly biệt, khi người con gái tiễn chân qua đò cùng những lời hứa hẹn đợi chờ, giờ đây chỉ còn là nỗi đắng cay vì sự đổi thay phũ phàng. Câu hát người xưa bỏ bến theo chồng nghe xót xa như một định mệnh nghiệt ngã, biến những câu thề sắc son trở thành hư ảo. Giữa tiếng hò buồn thiu vọng lại, nhân vật chính muốn nhắn nhủ đôi điều đến người mình yêu nhưng tất cả đã muộn màng khi duyên tình đầu thiết tha giờ đây chỉ còn như nước qua cầu. Bài hát khép lại bằng những tiếng gọi đò vô vọng kéo dài, tan loãng vào không gian sông nước, để lại một dư âm buồn man mác về những lỡ làng của tình yêu và sự hữu hạn của lời thề hẹn. Tác phẩm đã chạm đến sự đồng cảm sâu sắc của người nghe thông qua những hình ảnh bình dị nhưng giàu sức gợi của làng quê Việt Nam.
Gọi đò của nhạc sĩ Hồng Xương Long là một bản dân ca trữ tình mang đậm phong vị quê hương, kể về nỗi đau thấu tận tâm can của một người lính trở về đúng ngày người yêu đi lấy chồng. Tiếng kêu Gọi đò ơi! vang lên đầy thảng thốt và tuyệt vọng giữa không gian vắng lặng, đối lập hoàn toàn với cảnh tưng bừng đón dâu phía bên kia sông. Hình ảnh con đò buồn hiu quạnh trên bến quê như soi rọi chính tâm trạng của nhân vật chính – một người trở về sau bao năm xa cách nhưng không còn ai nhớ mong. Ký ức về buổi chiều ly biệt, khi người con gái tiễn chân qua đò cùng những lời hứa hẹn đợi chờ, giờ đây chỉ còn là nỗi đắng cay vì sự đổi thay phũ phàng. Câu hát người xưa bỏ bến theo chồng nghe xót xa như một định mệnh nghiệt ngã, biến những câu thề sắc son trở thành hư ảo. Giữa tiếng hò buồn thiu vọng lại, nhân vật chính muốn nhắn nhủ đôi điều đến người mình yêu nhưng tất cả đã muộn màng khi duyên tình đầu thiết tha giờ đây chỉ còn như nước qua cầu. Bài hát khép lại bằng những tiếng gọi đò vô vọng kéo dài, tan loãng vào không gian sông nước, để lại một dư âm buồn man mác về những lỡ làng của tình yêu và sự hữu hạn của lời thề hẹn. Tác phẩm đã chạm đến sự đồng cảm sâu sắc của người nghe thông qua những hình ảnh bình dị nhưng giàu sức gợi của làng quê Việt Nam.
Gọi đò ơi! Ai giúp đưa tôi kịp sang đò
Bên kia sông này, người ta đang tưng bừng đón dâu
Gọi đò ơi! Cớ sao không có ai đưa đò
Để con đò buồn hiu quạnh bến quê
Chẳng còn ai nhớ mong mình về
Ngày đi, em đưa tôi qua đò chiều
Em hứa bao điều mãi đợi chờ nhau
Nhưng mà sao em lại quên?
Em quên câu yêu thương, bao năm xa quê hương nay lại về
Sắc son câu thề, mà người xưa bỏ bến theo chồng
Đò ơi! Ai đưa tôi qua đò chiều
Cho nhắn đôi điều đến người mình yêu
Tiếng hò ai nghe buồn thiu
Mai đi xa quê hương mang trong tim yêu thương
Duyên tình đầu thiết tha hôm nào
Mà giờ đây như nước qua cầu
Gọi đò ơi, gọi đò ơi... ơi đò, ơi hỡi đò ơi
Gọi đò ơi, gọi đò ơi... ai đưa tôi qua đò, ơi hỡi đò ơi
Gọi đò ơi, gọi đò ơi... ơi đò, ơi hỡi đò ơi
Đang tải bình luận...