
“Em hãy về đi” của Hải Nguyên là một ca khúc trữ tình man mác buồn, nơi ca từ nhẹ nhàng như lời tiễn đưa đầy chấp nhận trước một cuộc tình đã mỏi mòn, mượn hình ảnh mưa nắng, mây trời, hàng cây và mùi hương còn vương để diễn tả khoảnh khắc chia xa không oán trách, chỉ còn lặng lẽ và xót xa, qua đó bài hát khắc họa tâm trạng buông tay trong dịu dàng, khi yêu thương đã phai chỉ còn lại những dư âm mong manh, mang đến cho người nghe cảm giác trầm lắng và giá trị tinh thần về sự cam chịu, bình thản trước những điều không thể níu giữ trong tình yêu.
“Em hãy về đi” của Hải Nguyên là một ca khúc trữ tình man mác buồn, nơi ca từ nhẹ nhàng như lời tiễn đưa đầy chấp nhận trước một cuộc tình đã mỏi mòn, mượn hình ảnh mưa nắng, mây trời, hàng cây và mùi hương còn vương để diễn tả khoảnh khắc chia xa không oán trách, chỉ còn lặng lẽ và xót xa, qua đó bài hát khắc họa tâm trạng buông tay trong dịu dàng, khi yêu thương đã phai chỉ còn lại những dư âm mong manh, mang đến cho người nghe cảm giác trầm lắng và giá trị tinh thần về sự cam chịu, bình thản trước những điều không thể níu giữ trong tình yêu.
1. Thôi em về đi nhé buồn sẽ rồi qua mau
Như bao ngày mưa đổ như bao chiều nắng tàn
Như mây trời lang thang thôi em hãy về đi.
ĐK:
Đưa em về hàng cây cỏ ngủ say
Mùi hương bay còn vương trên bờ tóc
Từng cơn gió xa xôi về nghe tiếng chia phôi còn ngỡ ngàng
Tình như lá xanh xao mờ trông bóng hư hao
Còn những gì cho cuộc tình si thôi em hãy về đi.
2. Thôi chỉ là hương phấn và ngấn lệ cho nhau
Mai sau đời giông bão hãy âm thầm cuối chờ
Còn giọt lệ trên môi thôi em hãy về đi.
Đang tải bình luận...