
Tác giả: Trúc Hồ
Thể hiện: Lâm Nhật Tiến
Em có còn yêu anh của nhạc sĩ Trúc Hồ là một bản tình ca chất chứa những suy tư sâu sắc về sự vĩnh cửu và biến tan trong tình yêu qua những giả định mang tính biểu tượng. Bài hát được xây dựng trên một loạt các hình ảnh đối lập với quy luật tự nhiên: cây cỏ mất màu xanh, mặt trời ngừng tỏa sáng, biển không còn sóng hay dòng sông ngừng chảy. Qua đó, tác giả đặt ra câu hỏi về lòng chung thủy trước những biến động khắc nghiệt nhất của đất trời và thời gian. Nỗi lo âu của nhân vật chính không chỉ nằm ở những thay đổi ngoại cảnh mà còn ở sự vụn vỡ nội tâm khi ta lạc mất nhau trong một khoảnh khắc vô tình. Hình ảnh anh không còn anh ngày hôm qua và tình yêu bỗng chốc chỉ còn lại nước mắt khổ đau đã đẩy cao trào cảm xúc lên sự bàng hoàng và tuyệt vọng. Câu hỏi em có còn yêu anh vang lên lặp đi lặp lại như một lời khẩn cầu xác nhận niềm tin, đồng thời cũng là tiếng thở dài lo sợ trước sự mong manh của duyên phận. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ buồn man mác, triết lý nhưng cũng đầy tha thiết, là lời tự sự của một trái tim luôn khao khát một tình yêu bền vững bất chấp mọi sự đổi thay của thế gian.
Em có còn yêu anh của nhạc sĩ Trúc Hồ là một bản tình ca chất chứa những suy tư sâu sắc về sự vĩnh cửu và biến tan trong tình yêu qua những giả định mang tính biểu tượng. Bài hát được xây dựng trên một loạt các hình ảnh đối lập với quy luật tự nhiên: cây cỏ mất màu xanh, mặt trời ngừng tỏa sáng, biển không còn sóng hay dòng sông ngừng chảy. Qua đó, tác giả đặt ra câu hỏi về lòng chung thủy trước những biến động khắc nghiệt nhất của đất trời và thời gian. Nỗi lo âu của nhân vật chính không chỉ nằm ở những thay đổi ngoại cảnh mà còn ở sự vụn vỡ nội tâm khi ta lạc mất nhau trong một khoảnh khắc vô tình. Hình ảnh anh không còn anh ngày hôm qua và tình yêu bỗng chốc chỉ còn lại nước mắt khổ đau đã đẩy cao trào cảm xúc lên sự bàng hoàng và tuyệt vọng. Câu hỏi em có còn yêu anh vang lên lặp đi lặp lại như một lời khẩn cầu xác nhận niềm tin, đồng thời cũng là tiếng thở dài lo sợ trước sự mong manh của duyên phận. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ buồn man mác, triết lý nhưng cũng đầy tha thiết, là lời tự sự của một trái tim luôn khao khát một tình yêu bền vững bất chấp mọi sự đổi thay của thế gian.
1. Khi cây cỏ không còn là màu xanh
Khi mặt trời không còn toả ánh sáng
Và biển xanh không còn con sóng vỗ
Thì em ơi, em có còn yêu anh.
2. Khi Thu về không còn lá vàng rơi
Khi Đông về không còn phủ tuyết trắng
Và dòng sông không còn con nước chảy
Thì em ơi, em có còn yêu anh.
ĐK:
Chợt nhiên trong khoảnh khắc thời gian
Ta lạc mất nhau
Anh không còn anh ngày hôm qua
Và tình yêu chỉ là nước mắt khổ đau
Thì em ơi, em ơi, em có còn yêu anh
(Thì em ơi, em ơi, ta còn yêu nhau)
Đang tải bình luận...