
Tác giả: Hồng Vân
Thể hiện: Chế linh
“Đồi thông hai mộ” của Hồng Vân là một ca khúc trữ tình xưa nhuốm màu bi ai và định mệnh, kể lại câu chuyện tình dang dở đầy ám ảnh giữa không gian rừng thông hoang vắng, nơi tuổi xuân non nớt của người con gái chưa kịp nở trọn đã lụi tàn trong giông tố cuộc đời, qua ca từ giàu hình ảnh và giọng kể chậm buồn, bài hát khắc họa sâu sắc nỗi đau của chia ly vĩnh viễn, của lời thề yêu thương chỉ có thể trọn vẹn khi hai nấm mộ nằm cạnh nhau, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần đầy day dứt về kiếp người hợp tan vô thường, về tình yêu vượt qua sinh tử để trở thành nỗi nhớ buồn bã, lặng lẽ nhưng vĩnh hằng giữa đồi thông gió lộng năm nào.
“Đồi thông hai mộ” của Hồng Vân là một ca khúc trữ tình xưa nhuốm màu bi ai và định mệnh, kể lại câu chuyện tình dang dở đầy ám ảnh giữa không gian rừng thông hoang vắng, nơi tuổi xuân non nớt của người con gái chưa kịp nở trọn đã lụi tàn trong giông tố cuộc đời, qua ca từ giàu hình ảnh và giọng kể chậm buồn, bài hát khắc họa sâu sắc nỗi đau của chia ly vĩnh viễn, của lời thề yêu thương chỉ có thể trọn vẹn khi hai nấm mộ nằm cạnh nhau, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần đầy day dứt về kiếp người hợp tan vô thường, về tình yêu vượt qua sinh tử để trở thành nỗi nhớ buồn bã, lặng lẽ nhưng vĩnh hằng giữa đồi thông gió lộng năm nào.
1. Một chiều rừng gió lộng một chiều rừng nhớ chuyện bên đồi thông
Nàng năm ấy khi tuổi vừa đôi chín tâm hồn đang trắng trong
Như chim non khi ăn còn chưa no khi co còn chưa ấm
Tuổi thơ ngây bao nhiêu chuyện mưa nắng nắng mưa lo một mình
2. Rồi nàng buồn thơ thẩn chẳng còn ngồi trang điểm qua màu phấn
Để phai úa đến tàn cả hương sắc tháng ngày luôn héo hon
Hoa không tươi khi hay nàng ít nói chim muông ngừng tiếng hót
Trời không thương nên đêm đổ giông tố cướp đi cuộc đời nàng
ĐK: Sao người về đây để tìm nhưng thôi đã mất còn đâu
Ôi! Buồn làm sao, đồi thông xưa nay vắng bóng người yêu
Ôi! đời hợp tan, hợp rồi tan như mây kia gặp gió
Chàng tương tư bao năm về bên ấy, vắng đi từ đấy.
3. Rồi mộ chàng đã được ở cạnh nàng như lời xưa thề ước
Nằm hiu hắt đến ngàn thu an giấc dưới mộ sâu đất khô
Đang tải bình luận...
Qua bao năm rêu xanh phủ che kín âm u chẳng nhang khói
Trời xuôi chi trên cây còn lá úa lá xanh kia rụng rồi.