
Tác giả: Hoàng Phương
Thể hiện: Duy Trường
Bài hát "Chung vầng trăng đợi" của tác giả Hoàng Phương là một bức tranh quê thanh bình và lãng mạn về tình yêu đôi lứa gắn liền với cảnh sắc làng quê Việt Nam. Hai ngôi làng được nối kết bởi một dòng sông cùng những câu hò văng vẳng và hương thơm dịu nhẹ của hoa sứ, hoa cau đan xen trong gió chiều. Hình ảnh vầng trăng soi sáng mái tranh hiền và con đường đê thơm ngát hương lúa đã trở thành chứng nhân cho những buổi hò hẹn, nghe hát câu vè của nam thanh nữ tú. Trong đêm khuya thanh vắng, con đò soi bóng trăng dưới nước tiễn đưa đôi tình nhân về làng với những cái nắm tay thẹn thùng và tiếng cười đùa khúc khích dọc ngõ quê. Tuy nhiên, nỗi buồn man mác hiện lên khi đôi lứa phải cách biệt, khiến vầng trăng trọn vẹn bỗng hóa thành "trăng mồ côi" chia làm hai nửa ở hai bên dòng sông. Một nửa vầng trăng bên anh soi bóng bơ vơ, còn một nửa bên em lại ngẩn ngơ chờ đợi, tạo nên một không gian đầy sự nhung nhớ và mơ màng. Sự giao thoa giữa trăng và nước không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn biểu tượng cho sự giao tình thắm thiết giữa những tâm hồn đồng điệu. Tác phẩm khắc họa sâu sắc lòng thủy chung và khát khao đoàn viên của những người con làng quê luôn nhìn về một hướng để cùng đợi chờ nhau. Qua đó, bài hát ca ngợi tình yêu mộc mạc, chân thành nhưng cũng rất đỗi thơ mộng, mang đậm phong vị của tình quê bền chặt và sâu nặng. Tình cảm ấy vượt qua mọi khoảng cách địa lý của hai bờ sông để mãi luôn gắn bó trong ký ức và những giấc mơ ngọt ngào về ngày chung đôi.
Bài hát "Chung vầng trăng đợi" của tác giả Hoàng Phương là một bức tranh quê thanh bình và lãng mạn về tình yêu đôi lứa gắn liền với cảnh sắc làng quê Việt Nam. Hai ngôi làng được nối kết bởi một dòng sông cùng những câu hò văng vẳng và hương thơm dịu nhẹ của hoa sứ, hoa cau đan xen trong gió chiều. Hình ảnh vầng trăng soi sáng mái tranh hiền và con đường đê thơm ngát hương lúa đã trở thành chứng nhân cho những buổi hò hẹn, nghe hát câu vè của nam thanh nữ tú. Trong đêm khuya thanh vắng, con đò soi bóng trăng dưới nước tiễn đưa đôi tình nhân về làng với những cái nắm tay thẹn thùng và tiếng cười đùa khúc khích dọc ngõ quê. Tuy nhiên, nỗi buồn man mác hiện lên khi đôi lứa phải cách biệt, khiến vầng trăng trọn vẹn bỗng hóa thành "trăng mồ côi" chia làm hai nửa ở hai bên dòng sông. Một nửa vầng trăng bên anh soi bóng bơ vơ, còn một nửa bên em lại ngẩn ngơ chờ đợi, tạo nên một không gian đầy sự nhung nhớ và mơ màng. Sự giao thoa giữa trăng và nước không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn biểu tượng cho sự giao tình thắm thiết giữa những tâm hồn đồng điệu. Tác phẩm khắc họa sâu sắc lòng thủy chung và khát khao đoàn viên của những người con làng quê luôn nhìn về một hướng để cùng đợi chờ nhau. Qua đó, bài hát ca ngợi tình yêu mộc mạc, chân thành nhưng cũng rất đỗi thơ mộng, mang đậm phong vị của tình quê bền chặt và sâu nặng. Tình cảm ấy vượt qua mọi khoảng cách địa lý của hai bờ sông để mãi luôn gắn bó trong ký ức và những giấc mơ ngọt ngào về ngày chung đôi.
Làng anh làng em chung dòng sông văng vẳng câu hò
Trời nắng trời mưa con đò đưa thương nước đôi bên
Chiều chiều làng em lâng lâng hoa sứ dâng hương
Chiều chiều làng anh hoa cau thơm ngát đa tình
Duyên trầu cau thắm tình.
Làng anh làng em yêu vầng trăng soi mái tranh hiền
Đằm thắm tình quê, con đường đê hương lúa đê mê
Ngồi chờ vầng trăng anh Năm cô Bảy cô Ba
Lẳng lặng tình nghe ngân nga câu hát câu vè
trăng tàn rụng cành tre.
Trời gần khuya, anh đưa em về làng bên
Đò đưa qua soi bóng trăng cười dưới nước
Soi bóng chung đôi ngại ngùng em nắm tay anh thẹn thùng
Cùng cười đùa trêu gái trai làng khúc khích
Sau ngõ đường quê.
Làng anh làng em chung dòng sông trăng nước giao tình
Buồn lắm vầng trăng đêm mồ côi hai đứa hai bên
Đang tải bình luận...
Một nửa vầng trăng bên em đêm ngẩn ngơ chờ
Mơ màng cùng vầng trăng.