
Tác giả: Ngô Thụy Miên
Thể hiện: Nguyên Khang
Biết bao giờ trở lại của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên là một bản tình ca đầy tính tự sự, mang theo nỗi niềm đau đáu của người lữ khách hướng về quê hương và những ký ức xưa cũ. Bài hát mở đầu bằng tiếng thở dài của sự cách biệt, nơi Sài Gòn không chỉ là một địa danh mà đã trở thành một phần máu thịt, luôn hiện hữu trong tim dù người đi đã xa vạn dặm. Những hình ảnh đặc trưng của phố thị như con đường lá rơi, nụ cười tươi trên nét môi hay tà áo lụa được tác giả gợi lại một cách trìu mến nhưng cũng đầy xót xa trước sự tàn phai của thời gian. Trung tâm của tác phẩm là nỗi khắc khoải về một ngày mai vô định qua câu hỏi biết bao giờ trở lại. Tác giả ví cuộc đời mình như khói sương, như cánh chim bạt gió giữa nghìn trùng dòng sông vấn vương, nơi những cơn mưa không thể xóa nhòa được thương đau. Phần điệp khúc đẩy cảm xúc lên cao trào với giấc mơ về thành phố cũ lối xưa đi về, dù thực tại chỉ còn là sự tái tê và những cơn mộng mê đã vụt mất. Tuy nhiên, vượt lên trên nỗi buồn ly hương, bài hát vẫn khép lại bằng một niềm tin mãnh liệt. Đó là niềm tin về một ngày hội ngộ để lại được rong chơi tìm những cánh sao rơi, biến tiếng hát buồn thành nhịp vang phố vui và tìm lại hạnh phúc nơi một góc trời riêng biệt. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ sang trọng, sâu lắng, là lời khẳng định về một tình yêu thủy chung dành cho những gì thân thương nhất đã định hình nên tâm hồn con người.
Biết bao giờ trở lại của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên là một bản tình ca đầy tính tự sự, mang theo nỗi niềm đau đáu của người lữ khách hướng về quê hương và những ký ức xưa cũ. Bài hát mở đầu bằng tiếng thở dài của sự cách biệt, nơi Sài Gòn không chỉ là một địa danh mà đã trở thành một phần máu thịt, luôn hiện hữu trong tim dù người đi đã xa vạn dặm. Những hình ảnh đặc trưng của phố thị như con đường lá rơi, nụ cười tươi trên nét môi hay tà áo lụa được tác giả gợi lại một cách trìu mến nhưng cũng đầy xót xa trước sự tàn phai của thời gian. Trung tâm của tác phẩm là nỗi khắc khoải về một ngày mai vô định qua câu hỏi biết bao giờ trở lại. Tác giả ví cuộc đời mình như khói sương, như cánh chim bạt gió giữa nghìn trùng dòng sông vấn vương, nơi những cơn mưa không thể xóa nhòa được thương đau. Phần điệp khúc đẩy cảm xúc lên cao trào với giấc mơ về thành phố cũ lối xưa đi về, dù thực tại chỉ còn là sự tái tê và những cơn mộng mê đã vụt mất. Tuy nhiên, vượt lên trên nỗi buồn ly hương, bài hát vẫn khép lại bằng một niềm tin mãnh liệt. Đó là niềm tin về một ngày hội ngộ để lại được rong chơi tìm những cánh sao rơi, biến tiếng hát buồn thành nhịp vang phố vui và tìm lại hạnh phúc nơi một góc trời riêng biệt. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ sang trọng, sâu lắng, là lời khẳng định về một tình yêu thủy chung dành cho những gì thân thương nhất đã định hình nên tâm hồn con người.
1. Tôi đã đi, tôi vẫn đi mãi biết bao giờ trở lại
Sài Gòn ơi, sao em còn mãi trong tim tôi
Ôi những con đường ngày nào còn nghe lá rơi
Nụ cười còn tươi nét môi
Hay áo mầu phai úa rồi.
2. Tôi đã đi, tôi vẫn đi mãi biết bao giờ trở lại
Hỏi lòng nhau cơn mưa nào xóa đi thương đau
Bao tháng năm dài miệt mài đời như khói sương
Nghìn trùng dòng sông vấn vương
Để nhớ thương lệ mắt buồn.
ĐK:
Tôi vẫn mơ thành phố cũ lối xưa đi về
Dù hồn nghe tái tê, tìm đâu thấy những cơn mộng mê
Một ngày nào đó như cánh chim bạt gió
Có nghe mùa thu qua xót xa tình phôi pha.
3. Tôi vẫn tin, tôi vẫn tin mãi sẽ có ngày trở lại
Để cùng em rong chơi tìm những cánh sao rơi
Cho tiếng hát buồn ngày nào nhịp vang phố vui
Nụ cười về trên nét môi
Đang tải bình luận...
Hạnh phúc tôi, một góc trời.