
Tác giả: Từ Công Phụng
Thể hiện: Tuấn Ngọc
"Tuổi Xa Người" của nhạc sĩ Từ Công Phụng là một bản tình ca sầu muộn, khắc họa nỗi cô đơn sâu thẳm khi tình yêu rời bỏ và để lại khoảng trống mênh mông trong tâm hồn. Những giai điệu mượt mà đưa người nghe trở về những kỷ niệm êm đềm khi đôi tay còn đan chặt, nâng niu từng mùa thu thức giấc trước khi thực tại phũ phàng ập đến. Tác giả đã khéo léo sử dụng hình ảnh "cô đơn mọc lên phố vắng" để diễn tả sự hụt hẫng, tê tái khi nụ cười của người thương không còn hiện hữu trong cuộc đời mình. Vùng trời lấp lánh đầy sao ngày cũ giờ đây chỉ còn là quá khứ, nhường chỗ cho những bước chân hoang vu và nỗi buồn đọng lại trên từng kẽ tóc. Trong cái lạnh của mùa đông rét mướt, tâm hồn người lữ thứ trở nên lạc loài, đối diện với dung nhan gầy xanh và những vết hằn của thời gian trên cuộc đời đầy biến động. Hình ảnh dòng sông vô tình trôi đi mang theo tất cả niềm tin sỏi đá như một lời tự vấn về sự phù du của kiếp người và định mệnh trái ngang. Bài hát không chỉ là lời từ biệt một mối tình mà còn là tiếng lòng trăn trở về bản ngã, về sự mất mát không thể vãn hồi trong dòng chảy nghiệt ngã của thời gian. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ đẹp u buồn, sang trọng, đặc trưng cho phong cách âm nhạc lãng mạn của Từ Công Phụng, để lại dư âm da diết về một thời yêu dấu nay đã xa tầm tay với.
"Tuổi Xa Người" của nhạc sĩ Từ Công Phụng là một bản tình ca sầu muộn, khắc họa nỗi cô đơn sâu thẳm khi tình yêu rời bỏ và để lại khoảng trống mênh mông trong tâm hồn. Những giai điệu mượt mà đưa người nghe trở về những kỷ niệm êm đềm khi đôi tay còn đan chặt, nâng niu từng mùa thu thức giấc trước khi thực tại phũ phàng ập đến. Tác giả đã khéo léo sử dụng hình ảnh "cô đơn mọc lên phố vắng" để diễn tả sự hụt hẫng, tê tái khi nụ cười của người thương không còn hiện hữu trong cuộc đời mình. Vùng trời lấp lánh đầy sao ngày cũ giờ đây chỉ còn là quá khứ, nhường chỗ cho những bước chân hoang vu và nỗi buồn đọng lại trên từng kẽ tóc. Trong cái lạnh của mùa đông rét mướt, tâm hồn người lữ thứ trở nên lạc loài, đối diện với dung nhan gầy xanh và những vết hằn của thời gian trên cuộc đời đầy biến động. Hình ảnh dòng sông vô tình trôi đi mang theo tất cả niềm tin sỏi đá như một lời tự vấn về sự phù du của kiếp người và định mệnh trái ngang. Bài hát không chỉ là lời từ biệt một mối tình mà còn là tiếng lòng trăn trở về bản ngã, về sự mất mát không thể vãn hồi trong dòng chảy nghiệt ngã của thời gian. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ đẹp u buồn, sang trọng, đặc trưng cho phong cách âm nhạc lãng mạn của Từ Công Phụng, để lại dư âm da diết về một thời yêu dấu nay đã xa tầm tay với.
1. Một chiều êm tay đan tay dìu nhau trên lối
Đưa em đi nhè nhẹ vào đời
Bằng vòng tay tôi nâng niu mùa thu thức giấc
Đưa em vào ngày tháng vỗ về
Kể từ em đem cô đơn mọc lên phố vắng
Khi em mang nụ cười khỏi đời
Từng chiều rơi nghe như cõi lòng mình tê tái
Ngỡ như đời còn gọi tên nhau.
ĐK: Ngày đó khi một lần, một lần tiếng hát
Đồng lõa đưa em vào vùng trời lấp lánh
Bằng những cánh sao trời đầy đôi mắt ngước trìu mến.
Em, em xa dần ngàn đời hoang vắng
Tôi đi về buồn chưng kẽ tóc
Bước chân này còn trọn kiếp hoang vu
2. Một mình đi lang thang trong mùa đông rét mướt
Nghe bơ vơ hồn mình lạc loài
Buồn dậy lên trên dung nhan gầy xanh của tuổi
Trên tháng ngày hằn vết đời mình
Trời mùa đông hong khô đi niềm tin sỏi đá
Đang tải bình luận...
Trên đôi tay này mình còn gì
Và dòng sông trôi đi vô tình mang tất cả
Cuộc đời này của người hay tôi.