
Tác giả: Trần Thiện Thanh
Thể hiện: Tâm Đoan
"Từ đó em buồn" của Trần Thiện Thanh là bản tình ca bi kịch về sự chờ đợi vô vọng và kết cục đau thương của một mối tình thời chiến. Tác giả khắc họa giây phút chia ly dưới ánh trăng xẻ đôi, để rồi mười năm đằng đẵng người đi chẳng có tin thư trở về. Hình ảnh áo xưa còn đó nhưng mùi hương đã phai nhạt cùng chiếc gương đơn độc lột tả nỗi trống trải khôn cùng của người con gái. Tin anh gục chết nơi nông trường xa lạ như một nhát dao chí mạng khiến tơ duyên bẽ bàng và niềm hy vọng vụt tắt. Nỗi đau nghẹn ngào hóa thành mưa gió trong lòng từng đêm, khiến đôi mắt nhòa lệ mỗi khi mơ về bóng dáng người cũ về lau khô. Nhạc phẩm tôn vinh sự thủy chung son sắt nhưng cũng đầy uất hờn trước định mệnh nghiệt ngã đã vĩnh viễn chia lìa đôi lứa. Toàn bộ lời ca là tiếng khóc lặng lẽ của một trái tim sầu muộn, mang theo nỗi nhớ vô vàn đến trọn đời côi cút. Khúc hát khép lại với dư âm tê tái về một tình đầu dang dở khiến nhân thế phải ngậm ngùi xót xa.
"Từ đó em buồn" của Trần Thiện Thanh là bản tình ca bi kịch về sự chờ đợi vô vọng và kết cục đau thương của một mối tình thời chiến. Tác giả khắc họa giây phút chia ly dưới ánh trăng xẻ đôi, để rồi mười năm đằng đẵng người đi chẳng có tin thư trở về. Hình ảnh áo xưa còn đó nhưng mùi hương đã phai nhạt cùng chiếc gương đơn độc lột tả nỗi trống trải khôn cùng của người con gái. Tin anh gục chết nơi nông trường xa lạ như một nhát dao chí mạng khiến tơ duyên bẽ bàng và niềm hy vọng vụt tắt. Nỗi đau nghẹn ngào hóa thành mưa gió trong lòng từng đêm, khiến đôi mắt nhòa lệ mỗi khi mơ về bóng dáng người cũ về lau khô. Nhạc phẩm tôn vinh sự thủy chung son sắt nhưng cũng đầy uất hờn trước định mệnh nghiệt ngã đã vĩnh viễn chia lìa đôi lứa. Toàn bộ lời ca là tiếng khóc lặng lẽ của một trái tim sầu muộn, mang theo nỗi nhớ vô vàn đến trọn đời côi cút. Khúc hát khép lại với dư âm tê tái về một tình đầu dang dở khiến nhân thế phải ngậm ngùi xót xa.
1. Từ biệt nhau đi giữa mùa trăng xẻ đôi, lúc tình mới thành lời
Trông nhau lần cuối, nước mắt tuôn mặn môi, nước mắt chia đôi đời
Bóng anh khuất sau đồi, lúc mây tím giăng trời
Lúc giông tố tơi bời, lúc đường đời ngăn đôi
Tình mình chia phôi nhưng tình đầu làm sao vơi, nên từ đó em buồn
2. Tạ từ anh hứa đến tròn hai mùa xuân sẽ về nối lời thề
Đông qua hè tới, thấm thoát đã mười thu không tin thư đưa về
Nhớ anh, nhớ vô vàn, nhớ anh nhớ muôn ngàn
Nhớ anh đã bao lần mắt nhòa lệ đêm mơ
Lệ nhòa đêm mơ, trông đợi người về lau khô, nên từ đó em buồn
ĐK: Từ đó đâu còn nữa, đêm hẹn xưa tha thiết gọi tên nhau
Từ đó đâu còn nữa, trăng ngày xưa lưu luyến soi đôi đầu
Gương xưa còn đó nhưng bóng người nào thấy đâu
Áo xưa còn đó nhưng mùi hương phai nhạt rồi
Từ đó, nghe trong lòng, nghe trong lòng mưa gió từng đêm.
Đang tải bình luận...
3. Vào một đêm sương có người trai hồi hương, báo một tin thật buồn
Tin anh gục chết giữa chốn nông trường xa cho tơ duyên bẽ bàng
Phút giây cuối trong đời, vẫn không nói nên lời
Vẫn xa cách phương trời, uất hờn nghẹn tim côi
Trọn đời ngăn đôi để một người sầu lên môi, nên từ đó em buồn