
Tác giả: Trần Thiện Thanh
Thể hiện: Nhật Trường
“Trên đỉnh mùa đông” của Trần Thiện Thanh là một ca khúc nhạc xưa đượm buồn và day dứt, nơi ca từ như lời tự sự về một cuộc tình đã qua, vừa nồng nàn đam mê vừa thấm thía mất mát, khi yêu thương được ví như hạnh phúc mong manh giữa gió lạnh mùa đông, đẹp đó nhưng dễ tan đó, để rồi sau tất cả chỉ còn lại câu hỏi trống rỗng về những gì đã mất của cả hai phía, mang đến cho người nghe cảm giác hoài niệm sâu xa, xót xa cho phận tình và giá trị tinh thần rất thật về cái giá của yêu thương trong những năm tháng không thể quay lại.
“Trên đỉnh mùa đông” của Trần Thiện Thanh là một ca khúc nhạc xưa đượm buồn và day dứt, nơi ca từ như lời tự sự về một cuộc tình đã qua, vừa nồng nàn đam mê vừa thấm thía mất mát, khi yêu thương được ví như hạnh phúc mong manh giữa gió lạnh mùa đông, đẹp đó nhưng dễ tan đó, để rồi sau tất cả chỉ còn lại câu hỏi trống rỗng về những gì đã mất của cả hai phía, mang đến cho người nghe cảm giác hoài niệm sâu xa, xót xa cho phận tình và giá trị tinh thần rất thật về cái giá của yêu thương trong những năm tháng không thể quay lại.
Từ một ngày xa trước anh đưa em về bóng ngã đam mê
Em dấu son gót mềm, nhủ lòng lãng quên mà nhớ đêm đen
Chuyện một lần yêu ái như chuyện một đời con gái
Cho anh một lần, anh được gì không, em còn gì không?
Ôi, những câu chuyện lòng làm thơm ngát thêm tuổi hồng
Em ơi, yêu đi yêu đi trên đỉnh yêu đương gió toả thêm hương
Ôi, những câu chuyện lòng từ lâu vẫn như mùa đông
Em ơi, yêu đi yêu đi nếm thử thương đau khi hạnh phúc qua mau
Kể từ sau đêm đó sân vui đại học mất tiếng chim ca
Cho dẫu không xoá nhòa thì rồi cũng qua, tình cũng bay xa
Ngàn ngày trôi xa vắng, chưa cạn một lần cay đắng
Xa nhau một đời em còn gì đâu anh còn gì đâu
Anh... anh còn gì đâu và em... em còn gì đâu
Xin cho em thêm một ngày nữa thôi
Xin cho em thêm một đời thương nhớ
Đang tải bình luận...