
Tác giả: Phạm Thế Mỹ
Thể hiện: Cẩm ly
“Tóc mây” của Phạm Thế Mỹ là một ca khúc nhạc xưa giàu chất thơ và lãng mạn, nơi hình ảnh mái tóc người con gái được nâng niu như biểu tượng của tình yêu, của thời gian và của những rung động rất khẽ, theo gió heo may đi qua bốn mùa đời với đủ sắc thái vui tươi, ấm áp rồi man mác buồn, qua ca từ tinh tế và giàu nhạc tính, bài hát gợi nên một thế giới cảm xúc mộng mơ, nơi tình yêu vừa dịu dàng vừa mong manh, vừa xanh non như lá biếc vừa lặng lẽ già đi trong nỗi nhớ, để lại giá trị tinh thần sâu lắng về vẻ đẹp vĩnh cửu của yêu thương trong ký ức con người.
“Tóc mây” của Phạm Thế Mỹ là một ca khúc nhạc xưa giàu chất thơ và lãng mạn, nơi hình ảnh mái tóc người con gái được nâng niu như biểu tượng của tình yêu, của thời gian và của những rung động rất khẽ, theo gió heo may đi qua bốn mùa đời với đủ sắc thái vui tươi, ấm áp rồi man mác buồn, qua ca từ tinh tế và giàu nhạc tính, bài hát gợi nên một thế giới cảm xúc mộng mơ, nơi tình yêu vừa dịu dàng vừa mong manh, vừa xanh non như lá biếc vừa lặng lẽ già đi trong nỗi nhớ, để lại giá trị tinh thần sâu lắng về vẻ đẹp vĩnh cửu của yêu thương trong ký ức con người.
1. Theo gió heo may đến đêm gọi tình
Một trời áo tím trong mắt trên môi
Như chiếc nôi êm ru cơn mộng lành
Gọi vầng trăng cũ sáng cho hồn vui
2. Như cánh hoa đêm đong đưa nụ tình
Gọi mời cơn gió hôn lá trên cao
Như cánh chim đêm bơ vơ một mình
Trời bao nhiêu gió, tóc bao nhiêu buồn.
ĐK:
Mùa hè vui, đôi chân chấp cánh
Tóc mây hồng cho mắt long lanh
Trời mùa đông, môi em thắp nắng
Tóc mây dài, chân vui đường vắng.
Rồi mùa xuân, cây thay áo mới
Tóc mây vàng cho nắng thêm tươi
Rồi mùa thu, xôn xao lá úa
Tóc mây buồn phủ kín tim tôi.
3. Ôi tóc mây bay ru lên điệu buồn
Sợi tình theo gió vỗ cánh bay xa
Ôi tóc mây thơm men say lạ thường
Tình ta xanh lá tóc mây không già
Đang tải bình luận...