
Tác giả: Lam Phương
Thể hiện: Tuấn Vũ
Tình vẫn chưa yên của nhạc sĩ Lam Phương là một bản tình ca mang đậm nỗi niềm u uất và sự hụt hẫng sau một cuộc tình tan vỡ. Bài hát mở đầu bằng một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ khi vắng bóng người yêu: trời im lìm, gió ngừng thổi và căn nhà trở nên tối tăm như chính trái tim đang mỏi mòn vì thương nhớ. Tác giả đã khéo léo sử dụng thủ pháp đối lập giữa quá khứ rạng rỡ – nơi đôi ta như chim rừng vang ca trên đồi – với thực tại chơi vơi trong khung sầu. Nỗi đau được đẩy lên đỉnh điểm qua lời trách móc đầy chua chát về lời thề yêu nhau đến khi sông núi mòn. Trong khi núi vẫn trơ trơ, sông vẫn xanh lơ thì lòng người đã thay đổi, để lại một mình em đối diện với sự hững hờ và đớn đau khi bóng chiều cuộc đời đang dần khép lại. Hình ảnh kinh đô về chiều với bóng giáo đường và tiếng chuông nhiệm mầu không mang lại sự an ủi, mà càng làm đậm thêm vẻ bơ vơ của thân phận lẻ loi. Lời cầu nguyện cuối bài vang lên như một tiếng thở dài định mệnh cho một kiếp người mãi miết đi tìm hạnh phúc nhưng tình vẫn chưa được yên. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ bi thiết, sầu muộn, đặc trưng cho phong cách viết về những cuộc tình dở dang của Lam Phương.
Tình vẫn chưa yên của nhạc sĩ Lam Phương là một bản tình ca mang đậm nỗi niềm u uất và sự hụt hẫng sau một cuộc tình tan vỡ. Bài hát mở đầu bằng một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ khi vắng bóng người yêu: trời im lìm, gió ngừng thổi và căn nhà trở nên tối tăm như chính trái tim đang mỏi mòn vì thương nhớ. Tác giả đã khéo léo sử dụng thủ pháp đối lập giữa quá khứ rạng rỡ – nơi đôi ta như chim rừng vang ca trên đồi – với thực tại chơi vơi trong khung sầu. Nỗi đau được đẩy lên đỉnh điểm qua lời trách móc đầy chua chát về lời thề yêu nhau đến khi sông núi mòn. Trong khi núi vẫn trơ trơ, sông vẫn xanh lơ thì lòng người đã thay đổi, để lại một mình em đối diện với sự hững hờ và đớn đau khi bóng chiều cuộc đời đang dần khép lại. Hình ảnh kinh đô về chiều với bóng giáo đường và tiếng chuông nhiệm mầu không mang lại sự an ủi, mà càng làm đậm thêm vẻ bơ vơ của thân phận lẻ loi. Lời cầu nguyện cuối bài vang lên như một tiếng thở dài định mệnh cho một kiếp người mãi miết đi tìm hạnh phúc nhưng tình vẫn chưa được yên. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ bi thiết, sầu muộn, đặc trưng cho phong cách viết về những cuộc tình dở dang của Lam Phương.
Từ lúc xa anh trời bỗng im lìm
Mây trôi lang thang gió không về để yêu làn tóc rối
Từ lúc xa anh nhà vắng không đèn
Đen như con tim quá mõi mòn thèm nói câu tình duyên
Ngày ấy không xa, tình vẫn thiết tha
Đôi ta tung tăng như chim rừng, vang tiếng ca trên đồi
Rồi tháng năm qua, tình vẫn phôi pha
Cho em chơi vơi giữa khung sầu bằng nhớ thương thật lâu
Hôm nao khi tình nồng lên cao
Anh bảo mình yêu nhau đến khi sông núi mòn
Yêu anh em đặt trọn tin yêu đi vào vùng tương lai
Mặc cho đời ngang trái
Hôm nay núi vẫn còn trơ trơ
Sông còn mầu xanh lơ cớ sao người hững hờ !
Anh ơi tuổi mộng được bao lâu bóng chiều kề bên nhau
Sao trút thêm đớn đau
Chiều xuống kinh đô phủ bóng giáo đường
Sao còn bơ vơ mãi nơi đây, bên tiếng chuông nhiệm mầu
Đang tải bình luận...
Lạy Chúa con yêu đời xót xa nhiều
Bao năm qua con mãi đi tìm tình vẫn chưa được yên !