
Tác giả: Trịnh Công Sơn
Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
“Tình nhớ” của Trịnh Công Sơn là một ca khúc trữ tình sâu lắng và đầy chất triết lý, nơi cảm xúc yêu thương tưởng như đã ngủ quên lại bất chợt trỗi dậy mãnh liệt giữa những tầng ký ức mênh mang, qua ca từ giàu hình ảnh và ẩn dụ như nước rộng, đá cuội, bóng chim cuối đèo, bài hát khắc họa trạng thái mong manh của tình yêu khi con người cố quên mà không thể quên, cố xa mà vẫn quanh quẩn trong tim, từ đó mở ra một không gian cảm xúc vừa buồn bã vừa đẹp đẽ về sự chia lìa, nghịch cảnh và nỗi nhớ âm thầm, mang đến giá trị tinh thần sâu sắc khi cho thấy tình yêu, dù trải qua đau đớn hay phôi pha, vẫn luôn là dòng chảy không dứt trong đời sống nội tâm con người.
“Tình nhớ” của Trịnh Công Sơn là một ca khúc trữ tình sâu lắng và đầy chất triết lý, nơi cảm xúc yêu thương tưởng như đã ngủ quên lại bất chợt trỗi dậy mãnh liệt giữa những tầng ký ức mênh mang, qua ca từ giàu hình ảnh và ẩn dụ như nước rộng, đá cuội, bóng chim cuối đèo, bài hát khắc họa trạng thái mong manh của tình yêu khi con người cố quên mà không thể quên, cố xa mà vẫn quanh quẩn trong tim, từ đó mở ra một không gian cảm xúc vừa buồn bã vừa đẹp đẽ về sự chia lìa, nghịch cảnh và nỗi nhớ âm thầm, mang đến giá trị tinh thần sâu sắc khi cho thấy tình yêu, dù trải qua đau đớn hay phôi pha, vẫn luôn là dòng chảy không dứt trong đời sống nội tâm con người.
1. Tình ngỡ đã quên đi, như lòng cố lạnh lùng
Người ngỡ đã xa xăm bỗng về quá thênh thang
Ôi áo xưa lồng lộng, đã xô dạt trời chiều
Như từng cơn nước rộng xóa một ngày đìu hiu
Tình ngỡ đã phôi pha nhưng tình vẫn còn đầy
Người ngỡ đã đi xa, nhưng người vẫn quanh đây
Những bước chân mềm mại, đã đi vào đời người
Như từng viên đá cuội rớt vào lòng biển khơi
ĐK: Khi cơn đau chưa dài thì tình như chút nắng
Khi cơn đau lên đầy thì tình đã mênh mông
Một người về đỉnh cao, một người về vực sâu
Để cuộc tình chìm mau, như bóng chim cuối đèo
2. Tình ngỡ chết trong nhau, nhưng tình vẫn rộn ràng
Người ngỡ đã quên lâu, nhưng người vẫn bâng khuâng
Những ngón tay ngại ngùng đã ru lại tình gần
Như ngoài khơi gió động hết cuộc đời lênh đênh
Đang tải bình luận...
Tình ngỡ sóng xa đưa, nhưng còn quá bao la
Ôi trái tim phiền muộn đã vui lại một giờ,
Như bờ xa nước cạn đã chìm vào cơn mưa