
Tìm em câu ví sông Lam
Thể hiện: Vũ Thắng Lợi
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát Tìm Em Câu Ví Sông Lam của tác giả Ngô Sỹ Ngọc là một tác phẩm trữ tình đầy cảm xúc, mang đậm nét văn hóa và phong cảnh của miền Trung Việt Nam, đặc biệt là dòng sông Lam. Nội dung bài hát kể về một chuyện tình dang dở, sự chia ly, và nỗi nhớ thương khắc khoải của người trai miền quê dành cho cô gái lái đò. Phần đầu của bài hát vẽ nên một khung cảnh lãng mạn bên bờ sông Lam, nơi chàng trai gặp và yêu cô gái lái đò. Họ thương nhau qua những lần gặp gỡ trên chuyến đò, trên dòng sông đầy kỷ niệm, khi câu đợi câu chờ và đôi ta thương nhau, tạo nên một tình yêu đẹp, nhẹ nhàng, thủy chung. Những hình ảnh như trên dòng sông in bóng trăng thề tượng trưng cho một tình yêu trong sáng và đầy hứa hẹn. Điệp khúc đưa vào câu ví sông Lam, là biểu tượng của tình yêu thủy chung và những khó khăn của cuộc sống miền quê. Củ sắn củ khoai, mồ hôi chát mặn là những hình ảnh mộc mạc nhưng đầy tình nghĩa, gợi lên hình ảnh người con gái ngày ngày vất vả bên đò, chờ đợi người yêu trở lại. Phần giữa của bài hát thể hiện nỗi buồn khi chàng trai không trở lại như đã hứa, và cô gái đã phải lấy chồng, bỏ lại bến đò xưa. Răng anh không về, năm tháng đợi chờ mong là nỗi nhớ nhung, tiếc nuối của người con gái khi tình yêu của họ bị chia cắt, và cô phải tiếp nhận sự thật rằng mối tình đã kết thúc. Cuối cùng, phần kết của bài hát là sự tiếc nuối, khi chàng trai quay trở lại tìm lại cô gái xưa nhưng mọi thứ đã thay đổi. Núi Hồng ơi! trách chi đò lỡ duyên tình thể hiện sự đau lòng và cảm giác thất vọng khi tình yêu không thể thành hiện thực, và chàng trai không thể có lại tình yêu đã mất. Bài hát này không chỉ là câu chuyện về một mối tình lỡ, mà còn là hình ảnh của một miền quê nghèo khó, với những nét văn hóa đặc trưng, gợi nhớ về những kỷ niệm đẹp nhưng cũng đầy đau buồn. Nó phản ánh sự chân thành, hi sinh trong tình yêu, và sự trôi qua của thời gian, khi những hẹn ước không thể thực hiện được.
LỜI BÀI HÁT
Một chiều bên dòng sông Lam
Anh gọi em cô gái lái đò
Chuyến đò chiều đưa anh sang sông
Anh thầm thương cô gái lái đò.
Ngày ngày anh sang thăm em
Nhà em bên lở anh ở bên bồi
Câu đợi câu chờ, đôi ta thương nhau
Trên dòng sông in bóng trăng thề.
Một câu ví anh trao, nữa câu ví em thương
Củ sắn củ khoai, mồ hôi chát mặn
Thương anh rồi nhớ đợi nghe anh
Cứ chiều về cánh cò lội bên sông
Cô lái đò xưa nay tròn mười tám
Bao năm tháng trôi qua, bao mùa xuân chờ đợi
Răng anh không về, năm tháng đợi chờ mong
Răng anh nỏ về, nỏ về bên em.
Ơi câu ví anh trao! mùa xuân anh trở lại
Em sang sông lấy chồng bỏ mặc bến đò xưa
Quên câu thương câu chờ, lỡ hẹn người ơi
Nắng chiều về sáo diều gọi trăng lên
Tiếng hò gọi em cô gái đò ngày ấy
Anh nhớ cùng em trên con đê nhỏ
Trên cánh đồng tôm cá còn thương nhau
Anh trở về tìm lại đò xưa.
* Núi Hồng ơi! trách chi đò lỡ duyên tình
Nợ duyên đứt gánh nên anh đi tìm, câu ví sông Lam.