
Tác giả: Mạnh Phát
Thể hiện: Lệ Quyên
“Sương Lạnh Chiều Đông” của Mạnh Phát là một bản nhạc trữ tình nhạc xưa buồn man mác, gợi lên khung cảnh chia ly trong chiều đông giá lạnh, nơi sương mờ, dấu lối cũ và kỷ niệm chung đôi nay hóa thành nghẹn ngào tiễn đưa, qua ca từ giàu hình ảnh và cảm xúc, bài hát khắc họa nỗi đau của hai người yêu nhau nhưng phải rẽ về trăm hướng, người đi mang theo giấc mơ dang dở, người ở lại ôm trọn nhớ thương, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu lắng về sự chờ đợi thủy chung, về những mối tình đẹp bị thời gian và số phận chia cắt, để hơi lạnh của chiều đông không chỉ thấm vào không gian mà còn lan sâu vào trái tim người còn yêu.
“Sương Lạnh Chiều Đông” của Mạnh Phát là một bản nhạc trữ tình nhạc xưa buồn man mác, gợi lên khung cảnh chia ly trong chiều đông giá lạnh, nơi sương mờ, dấu lối cũ và kỷ niệm chung đôi nay hóa thành nghẹn ngào tiễn đưa, qua ca từ giàu hình ảnh và cảm xúc, bài hát khắc họa nỗi đau của hai người yêu nhau nhưng phải rẽ về trăm hướng, người đi mang theo giấc mơ dang dở, người ở lại ôm trọn nhớ thương, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu lắng về sự chờ đợi thủy chung, về những mối tình đẹp bị thời gian và số phận chia cắt, để hơi lạnh của chiều đông không chỉ thấm vào không gian mà còn lan sâu vào trái tim người còn yêu.
Chiều xưa phai nắng dấu mòn đưa lối
Soi bóng chung đôi mà hóa chia phôi
Sương lạnh chiều đông vương tiếng thở
Của người nguyện đợi chờ nghẹn ngào giờ tiễn đưa.
Chợt thấy lòng như rớt giữa hư vô
Đưa tiễn nhau đi ngại những đêm mưa
Đêm chập chờn buông lên giấc mộng
Em vẫn thường gặp anh như lúc xưa nơi sân trường - -
ĐK: Anh lên đường trăm hướng
Em ở lại sầu thương
Buốt giá câu thơ những lúc đêm mờ
Ướp cánh hoa xưa vẫn nhớ hương chờ
Mà đắm trong nghẹn ngào
Mười năm mơ kết mây thành hoa trắng
Mây vỡ hoa tan tàn giấc mơ hoa
Anh hãy về đây đêm giá lạnh
Vẫn nghe nồng hơi ấm của tâm hồn tròn mơ.
Đang tải bình luận...