
Tác giả: Tâm Anh
Thể hiện: Tuấn Vũ
Bài hát Phố Đêm của tác giả Tâm Anh mang đậm nét thơ mộng và chất trữ tình, với những hình ảnh đầy cảm xúc về cuộc sống, tình yêu và nỗi nhớ. Cả không gian và thời gian trong bài hát đều được tái hiện một cách sâu lắng, mơ màng. Phần đầu của bài hát vẽ nên một khung cảnh phố đêm u tịch, với đèn mờ và những suy tư về những ngày thương tích lớn, như là những dấu vết của quá khứ, có thể là đau buồn hoặc những kỷ niệm không thể quên. Câu hát Mây đen làm úa trăng gầy có thể hiểu như sự u ám trong tâm trạng, nhưng rồi lại có những lời vu vơ, những mộng mơ trong dòng đời trôi qua. Điệp khúc thì lại chuyển hướng về những hoài niệm, khi hoa nắng ngủ trên cây, mang một sự tĩnh lặng nhưng cũng đầy tiếc nuối, với hình ảnh của lá vàng úa tàn và mây bơ vơ bay khắp nẻo vô tình, như một sự diễn tả của những mất mát và thời gian trôi qua. Dù vậy, nó cũng chứa đựng sự kiên cường, người yêu ước mơ và tình yêu đời dù lính chiến xa nhà. Phần cuối của bài hát lại đưa ta đến những cảm xúc sâu sắc về sự chờ đợi, về một tình yêu mà phố đêm lạc loài hương yêu, kết hợp với hình ảnh mười ngón thiên thần, thể hiện khát vọng được yêu thương và dìu dắt người mình yêu, hay cả những người chưa yêu. Bài hát này mang đến một cảm giác lặng lẽ nhưng sâu sắc, như một khoảnh khắc riêng tư trong không gian phố đêm, với những suy tư và ước mơ.
Bài hát Phố Đêm của tác giả Tâm Anh mang đậm nét thơ mộng và chất trữ tình, với những hình ảnh đầy cảm xúc về cuộc sống, tình yêu và nỗi nhớ. Cả không gian và thời gian trong bài hát đều được tái hiện một cách sâu lắng, mơ màng. Phần đầu của bài hát vẽ nên một khung cảnh phố đêm u tịch, với đèn mờ và những suy tư về những ngày thương tích lớn, như là những dấu vết của quá khứ, có thể là đau buồn hoặc những kỷ niệm không thể quên. Câu hát Mây đen làm úa trăng gầy có thể hiểu như sự u ám trong tâm trạng, nhưng rồi lại có những lời vu vơ, những mộng mơ trong dòng đời trôi qua. Điệp khúc thì lại chuyển hướng về những hoài niệm, khi hoa nắng ngủ trên cây, mang một sự tĩnh lặng nhưng cũng đầy tiếc nuối, với hình ảnh của lá vàng úa tàn và mây bơ vơ bay khắp nẻo vô tình, như một sự diễn tả của những mất mát và thời gian trôi qua. Dù vậy, nó cũng chứa đựng sự kiên cường, người yêu ước mơ và tình yêu đời dù lính chiến xa nhà. Phần cuối của bài hát lại đưa ta đến những cảm xúc sâu sắc về sự chờ đợi, về một tình yêu mà phố đêm lạc loài hương yêu, kết hợp với hình ảnh mười ngón thiên thần, thể hiện khát vọng được yêu thương và dìu dắt người mình yêu, hay cả những người chưa yêu. Bài hát này mang đến một cảm giác lặng lẽ nhưng sâu sắc, như một khoảnh khắc riêng tư trong không gian phố đêm, với những suy tư và ước mơ.
1. Phố đêm đèn mờ giăng giăng
Màu trắng như vì sao gối đầu ngủ yên
Phố đêm nhiều lần suy tư
Ghi nhớ còn trong đời
Những ngày thương tích lớn.
Mây đen làm úa trăng gầy
Cho nên còn tiếng say mềm
Trước thềm ngàn lời vu vơ
Vì người hay mơ dòng đời như thơ.
ĐK: Nhớ ngày nao hoa nắng ngủ trên cây
Thương lá vàng úa tàn
Mây bơ vơ bay khắp nẻo vô tình
Cho người yêu ước mơ
Người đi khai phá nét kiêu sa
Tuy lính chiến xa nhà mà vẫn luôn yêu đời.
Bằng câu ca tiếng cười
Tìm vui trong giấc mơ
Dù bâng khuâng chữ ngờ
2. Phố đêm lạc loài hương yêu
Chìm đắm như hàng cây giá lạnh ướt mềm
Phố đêm chờ người phong sương
Chinh chiến từ lâu rồi
Có niềm riêng hay ước.
Đang tải bình luận...
Cho tôi mười ngón thiên thần
Cho tôi mười ngón thiên thần
Để tôi dìu người tôi yêu
Dìu người không yêu và người chưa yêu.