
Tác giả: Ngọc Phụng
Thể hiện: Ngọc Phụng
“Phận người Loan Ninh” của Ngọc Phụng là một ca khúc nhạc xưa thấm đẫm bi thương, kể lại câu chuyện tình dang dở giữa người chinh nhân và thiếu nữ miền quê qua hình ảnh hoa sim tím buồn, để từ những ngày gặp gỡ giữa đồi vắng đến mất mát nghiệt ngã của chiến tranh, ca từ giàu tự sự đã khắc họa sâu sắc số phận truân chuyên, nỗi đau chia lìa và bi kịch của yêu thương khi sinh tử ngăn đôi, mang đến cho người nghe cảm giác hoài niệm xót xa và giá trị tinh thần về sự mong manh của hạnh phúc, cũng như thân phận con người nhỏ bé trước vòng xoáy khắc nghiệt của thế sự.
“Phận người Loan Ninh” của Ngọc Phụng là một ca khúc nhạc xưa thấm đẫm bi thương, kể lại câu chuyện tình dang dở giữa người chinh nhân và thiếu nữ miền quê qua hình ảnh hoa sim tím buồn, để từ những ngày gặp gỡ giữa đồi vắng đến mất mát nghiệt ngã của chiến tranh, ca từ giàu tự sự đã khắc họa sâu sắc số phận truân chuyên, nỗi đau chia lìa và bi kịch của yêu thương khi sinh tử ngăn đôi, mang đến cho người nghe cảm giác hoài niệm xót xa và giá trị tinh thần về sự mong manh của hạnh phúc, cũng như thân phận con người nhỏ bé trước vòng xoáy khắc nghiệt của thế sự.
1. Tôi kể về loài hoa, một loài hoa tan vỡ, của bao chuyện tình
Trong cuộc tình thế nhân, người ơi biết chăng thương lắm chuyện hoa sim
Năm xưa có người em, thường chiều lên đồi vắng, ngắm màu sim tím buồn
Tuổi đời, em mười bảy truân chuyên, trông nụ cuời xinh xinh, thiếu nữ đoan trinh.
2. Trong những lần hành quân, dừng chân bên dãy, đồi sim chín rụng
Giữa rừng hoang xác xơ, chàng vời tay muốn hái, một cành hoa tím mơ
Nhưng duyên số ngờ đâu, chàng gặp người thiếu nữ, giữa đồi sim tím buồn
Ông trời, sắp đặt chuyện yêu đương cho đường mòn chinh nhân, sánh trọn giai nhân.
ĐK:
Ôi! Đời chinh nhân, nào mấy ai, có ngày quay trở lại
Ôi! đời chinh nhân, sợ lắm khi xác vùi nơi chiến trường
Để rồi, không được về thăm em
Không được về thăm lại, người em gái miền quê
Nhưng rồi, trong một lần giao chinh
Đang tải bình luận...
Không chết người biên cương, mà chết người em nhỏ hậu phương.
3. Nơi chiến hào xa xôi, người đi trong mưa gió, về bên mộ nàng
Bên mộ chàng xót xa chiếc bình hoa ngày cưới, đã lịm màu khói nhang
Giai nhân hỡi giai nhân, tại sao yêu màu tím, của loài sim thắm sầu
Ông trời, sắp đặt chuyện thương đau cho phận người "Loan, Ninh" suốt đời điêu linh.