
Tác giả: Phan Ni Tấn
Thể hiện: Quang Lê
“Phải lòng con gái Bến Tre” của Phan Ni Tấn là một bức tranh trữ tình đậm chất miền Tây, nơi hình ảnh cô gái xứ dừa hiện lên duyên dáng qua từng bước sang phà Rạch Miễu, từng sắc áo, làn da phù sa và ánh mắt long lanh như nước, để từ đó ca từ dẫn người nghe vào mạch cảm xúc say mê, bâng khuâng của chàng trai thương hồ trước vẻ đẹp mộc mạc mà sâu nặng nghĩa tình, gửi gắm thông điệp về tình yêu quê xứ, về sự rung động chân thành trước con người và không gian Bến Tre hiền hòa, thủy chung, vừa hoài niệm vừa ngọt ngào như một nỗi nhớ khó nguôi.
“Phải lòng con gái Bến Tre” của Phan Ni Tấn là một bức tranh trữ tình đậm chất miền Tây, nơi hình ảnh cô gái xứ dừa hiện lên duyên dáng qua từng bước sang phà Rạch Miễu, từng sắc áo, làn da phù sa và ánh mắt long lanh như nước, để từ đó ca từ dẫn người nghe vào mạch cảm xúc say mê, bâng khuâng của chàng trai thương hồ trước vẻ đẹp mộc mạc mà sâu nặng nghĩa tình, gửi gắm thông điệp về tình yêu quê xứ, về sự rung động chân thành trước con người và không gian Bến Tre hiền hòa, thủy chung, vừa hoài niệm vừa ngọt ngào như một nỗi nhớ khó nguôi.
1. Bậu sang phà Rạch Miễu, Qua lẽo đẽo theo sau
Đội bóng trăng trên đầu màu hường như áo cô dâu
Áo bậu đỏ cánh kiến da bậu vàng phù sa
Mắt ngời xanh nước biển, tim bậu hồng lòng qua
Bậu sang phà Rạch Miễu, ngoe nguẩy xuống Bến Tre
Về Cái Mơn, Lương Hoà hay là về Sơn Đốc, Ba Tri
Guốc bậu rụng tiếng lá thoang thoảng mùi làm duyên
Thoáng mùi thương quá đỗi mùi tình Lục Vân Tiên.
ĐK: Đội ánh trăng lên đầu cầu soi bước em về
Lòng qua như con nước lênh đênh vào trong mong nhớ
Vịn Bến Tre tim bồi hồi lòng muốn theo người ơi
2. Bậu sang phà Rạch Miễu, vô chợ Giữa nhởn nhơ
Về Trúc Giang đang chờ hay về, Cù Lao Ốc trăng mờ
Tức bàn chân quấn quýt quanh quẩn vùng thuỷ chung
Bóng dừa vươn áo mỏng, in đậm chùm yêu thương
Bậu sang phà Rạch Miễu, thăm trường cũ Nam Phương
Đang tải bình luận...
Lư lắc lư xe thổ mộ chèn ơi quá dễ thương
Tức mình theo bén gót, năn nỉ hoài hổng nghe
Ước gì trong trắc trở gặp nụ cười Bến Tre.
* Bến Tre, ơi Bến Tre ời có nhớ gã thương hồ
Khua dầm trong nắng đục lẩn thẩn sầu bán thơ
Bến Tre, ơi Bến Tre, Bến Tre, ơi Bến Tre.