
Tác giả: Ngô Thụy Miên
Thể hiện: Tuấn Ngọc
Ở nơi nào em còn nhớ của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên là một bản tình ca sầu muộn, phác họa trọn vẹn nỗi cô đơn cùng cực của người đàn ông sau cuộc chia ly. Bài hát mượn sự luân chuyển của bốn mùa để diễn tả nỗi đau kéo dài: xuân lặng lẽ, hạ phai màu, thu tàn úa và đông lạnh giá. Mỗi mùa đi qua đều gắn liền với sự thiếu vắng hình bóng người thương, biến những kỷ niệm về vòng tay cũ, bờ môi ấm và lời thề xưa trở thành những vết thương lòng ngậm ngùi. Tác giả khéo léo xây dựng hình ảnh đối lập giữa tiếng hát chơi vơi của hạnh phúc mong manh với thực tại rã nát tim côi, nơi đời người đã bị chia cắt bởi muôn trùng cách biệt. Khi nhân vật chính lang thang trở về căn nhà cũ, cảm giác mất nhau muôn đời càng trở nên rõ nét hơn giữa tiếng nhạc sầu và dáng hình xa xăm của người cũ. Những tháng năm võ vàng và ái ân phai tàn giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn ký ức, dần bị dòng thời gian xóa nhòa nhưng vẫn để lại một góc trời hư vô cho riêng người ở lại. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ bi thiết, u sầu, là lời tự sự chân thành về một cơn đau xót xa kéo dài theo năm tháng.
Ở nơi nào em còn nhớ của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên là một bản tình ca sầu muộn, phác họa trọn vẹn nỗi cô đơn cùng cực của người đàn ông sau cuộc chia ly. Bài hát mượn sự luân chuyển của bốn mùa để diễn tả nỗi đau kéo dài: xuân lặng lẽ, hạ phai màu, thu tàn úa và đông lạnh giá. Mỗi mùa đi qua đều gắn liền với sự thiếu vắng hình bóng người thương, biến những kỷ niệm về vòng tay cũ, bờ môi ấm và lời thề xưa trở thành những vết thương lòng ngậm ngùi. Tác giả khéo léo xây dựng hình ảnh đối lập giữa tiếng hát chơi vơi của hạnh phúc mong manh với thực tại rã nát tim côi, nơi đời người đã bị chia cắt bởi muôn trùng cách biệt. Khi nhân vật chính lang thang trở về căn nhà cũ, cảm giác mất nhau muôn đời càng trở nên rõ nét hơn giữa tiếng nhạc sầu và dáng hình xa xăm của người cũ. Những tháng năm võ vàng và ái ân phai tàn giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn ký ức, dần bị dòng thời gian xóa nhòa nhưng vẫn để lại một góc trời hư vô cho riêng người ở lại. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ bi thiết, u sầu, là lời tự sự chân thành về một cơn đau xót xa kéo dài theo năm tháng.
1. Từ em đi mùa xuân lặng lẽ cánh hoa u sầu
Từ em đi hạ thêm buồn vắng nắng mưa phai màu
Vòng tay cũ lối xưa em về bờ môi ấm ngát hương câu thề
Ngậm ngùi trong nỗi buồn vương vấn những tháng ngày qua
2. Từ em đi mùa thu tàn úa lá rơi bên thềm
Từ em đi mùa Đông lạnh giá bước chân âm thầm
Chờ em mãi mắt môi ơ thờ lời yêu cuối thoáng nghe mơ hồ
Chỉ mình tôi với một góc trời hư vô
ĐK:
Hạnh phúc là tiếng hát chơi vơi ngày vui là dĩ vãng xa xôi
Người ơi đời đã cách chia đôi muôn trùng khơi
Còn đây là tiếc nhớ khôn nguôi còn đây là rã nát tim côi
Mình tôi và cơn đau xót xa một thời
3. Chiều lang thang về căn nhà cũ mất nhau muôn đời
Hồn mênh mang nhạc dâng sầu tới dáng em xa rồi
Tìm đâu thấy tháng năm võ vàng tìm đâu thấy ái ân phai tàn
Đang tải bình luận...