
Tác giả: Hồng Vân
Thể hiện: Như Quỳnh
Nước Cuốn Hoa Trôi của Hồng Vân là một ca khúc trữ tình nhuốm màu cổ tích buồn, mượn hình ảnh dòng suối, cánh hoa và ánh trăng để kể câu chuyện về một mối tình đẹp nhưng mong manh, nơi người con gái gửi gắm ước mơ và lời thề theo những cánh hoa trôi để rồi phải lặng lẽ chứng kiến tình yêu bị cuốn đi như nước chảy vô tình, ca từ giàu tính biểu tượng đã khắc họa sâu sắc nỗi đau của sự chờ đợi, của lời hẹn không thành và bi kịch khi người thương bước vào hạnh phúc mới, để lại phía sau một trái tim vỡ vụn, bài hát không chỉ gợi lên nỗi buồn của tình duyên lỡ làng mà còn mang giá trị tinh thần thấm thía về kiếp người và tình yêu, khi mọi thề nguyền nếu không được giữ gìn cũng chỉ như hoa trên nước, đẹp đẽ trong khoảnh khắc nhưng dễ dàng trôi xa mãi mãi.
Nước Cuốn Hoa Trôi của Hồng Vân là một ca khúc trữ tình nhuốm màu cổ tích buồn, mượn hình ảnh dòng suối, cánh hoa và ánh trăng để kể câu chuyện về một mối tình đẹp nhưng mong manh, nơi người con gái gửi gắm ước mơ và lời thề theo những cánh hoa trôi để rồi phải lặng lẽ chứng kiến tình yêu bị cuốn đi như nước chảy vô tình, ca từ giàu tính biểu tượng đã khắc họa sâu sắc nỗi đau của sự chờ đợi, của lời hẹn không thành và bi kịch khi người thương bước vào hạnh phúc mới, để lại phía sau một trái tim vỡ vụn, bài hát không chỉ gợi lên nỗi buồn của tình duyên lỡ làng mà còn mang giá trị tinh thần thấm thía về kiếp người và tình yêu, khi mọi thề nguyền nếu không được giữ gìn cũng chỉ như hoa trên nước, đẹp đẽ trong khoảnh khắc nhưng dễ dàng trôi xa mãi mãi.
1. Người con gái năm ấy thường hay ra hái hoa bên bờ suối
Rồi nâng niu thả hoa trên dòng nước đứng trông theo mà buồn
Để rồi đây nước cuốn hoa trôi hoa úa màu tim vỡ thôi
Cuộc đời hoa thoáng như làn gió bay phớt ngang trên mặt hồ
2. Một chàng trai không biết từ đâu sang đến đây quen người ấy
Thường hẹn nhau ước mơ bên bờ suối dưới đêm trăng lạnh đầy.
Rồi một hôm mãi bận về xa anh lỗi hẹn không đến đây
Để nàng mong đứng bên bờ suối ôm nhớ thương mang đầy lòng
ĐK: Sau hay tin rằng pháo cưới nhuộm đường đi
Là ngày người yêu vui say duyên tình mới
Lời thề một đêm trăng xưa bên bờ suối đã cuốn theo làn gió
Khi yêu nhau ước cùng mong nhưng ai giữ được không
Thề chi cho khiến tủi lòng nhau đêm "tân hôn" có người vui
Nhưng riêng nàng khóc mà trăng thì cười
Đang tải bình luận...
Rồi nâng niu thả hoa trên dòng nước đứng trông theo mà buồn
Kể từ khi vắng mặt chàng trai không thấy nàng ra hái hoa
Rồi về sau mới hay nàng đã thôi hái hoa đi đầu phật!