
Tác giả: Trúc Phương
Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
“Nửa Đêm Ngoài Phố” của Trúc Phương là một bản tình ca trữ tình xưa thấm đẫm nỗi cô đơn và hoài niệm, nơi không gian phố đêm hoa đèn lạnh lẽo trở thành tấm gương phản chiếu tâm hồn người lữ khách mang theo mối tình cũ chưa thể lãng quên, qua ca từ giản dị mà da diết, bài hát khắc họa sâu sắc cảm giác nhớ thương trong vô vọng, những bước chân đi tìm một bóng hình không hẹn gặp và nỗi buồn kéo dài len lỏi vào từng giấc ngủ, từ đó mang đến giá trị tinh thần đầy ám ảnh về sự mong manh của duyên phận và nỗi cô độc âm thầm của những trái tim từng yêu nhưng không còn lối quay về.
“Nửa Đêm Ngoài Phố” của Trúc Phương là một bản tình ca trữ tình xưa thấm đẫm nỗi cô đơn và hoài niệm, nơi không gian phố đêm hoa đèn lạnh lẽo trở thành tấm gương phản chiếu tâm hồn người lữ khách mang theo mối tình cũ chưa thể lãng quên, qua ca từ giản dị mà da diết, bài hát khắc họa sâu sắc cảm giác nhớ thương trong vô vọng, những bước chân đi tìm một bóng hình không hẹn gặp và nỗi buồn kéo dài len lỏi vào từng giấc ngủ, từ đó mang đến giá trị tinh thần đầy ám ảnh về sự mong manh của duyên phận và nỗi cô độc âm thầm của những trái tim từng yêu nhưng không còn lối quay về.
1.Buồn vào hồn không tên,
Thức giấc nửa đêm nhớ chuyện xưa vào đời
Đường phố vắng đêm nao quen một người
Mà yêu thương trót trao nhau trọn lời.
Để rồi làm sao quên?
Biết tên người quen, biết nẻo đi đường về
Và biết có đêm nao ta hẹn hò
Để tâm tư những đêm ngủ không yên.
ĐK: Nửa đêm lạnh qua tim giữa đường phố hoa đèn
Có người mãi đi tìm một
người không hẹn đến mà tiếng bước buồn thêm
Tiếc thay hoài công thôi phố đã vắng thưa rồi
Biết rằng chẳng duyên thừa để
người không gặp nữa về nối giấc mơ xưa
2. Ngày buồn dài lê thê
Có hôm chợt nghe gió lạnh đâu tìm về
Làm rét mướt qua song len vào hồn
Làm khô môi biết bao nhiêu lần rồi.
Đời còn nhiều bâng khuâng
Có ai vì thương góp nhặt tâm tình này
Đang tải bình luận...
Gửi giúp đến cố nhân mua nụ cười
Và xin ghi kỷ niệm một đêm thôi.