
Nỗi Đau Muộn Màng
Thể hiện: Tuấn Ngọc
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Nỗi Đau Muộn Màng là một ca khúc trữ tình nổi tiếng của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, mang đậm phong cách lãng mạn, buồn bã đặc trưng trong dòng nhạc tình thập niên 70. Bài hát là lời tự sự chất chứa sự tiếc nuối và nỗi đau sau khi tình yêu tan vỡ, nơi mọi cảnh vật đều trở thành biểu tượng cho nỗi buồn. Hình ảnh Mưa rơi là nước mắt và Mây trôi là nỗi nhớ ngay lập tức thiết lập không gian u hoài, day dứt. Tác giả đặt câu hỏi tu từ đầy xót xa: "Hạnh phúc sao mắt môi em còn chơi vơi
Sao trái tim anh còn chưa nguôi những xót xa một thời, thể hiện sự không cam lòng trước sự đã rồi. Ký ức được khơi lại từ một mùa thu lãng mạn, nơi có cơn mưa buồn tóc rối, có nụ hôn đầu vòng tay ấm vui, đối lập hoàn toàn với hiện tại cô đơn. Nỗi đau muộn màng là khi người hát nhận ra rằng sự chia tay đã trở thành vĩnh viễn: Lang thang tìm đâu thấy người đã đi rồi
Mênh mang đường phố vắng bước chân lẻ loi. Ca khúc kết thúc bằng sự chấp nhận cay đắng rằng khi mùa thu tới, cũng là lúc ta mất nhau một đời," nhấn mạnh sự vỡ tan của một mối tình xanh.
LỜI BÀI HÁT
Mưa rơi là nước mắt tình đã phai rồi
Mây trôi là nỗi nhớ tiếc thương mà thôi
Hạnh phúc sao mắt môi em còn chơi vơi
Sao trái tim anh còn chưa nguôi những xót xa một thời.
Mong manh đời như lá vàng úa trên cành
Long lanh giọt lệ ấm khóc cho tình xanh
Còn đấy bao tháng năm âm thầm anh mang
Bao vấn vương cho đời thênh thang những nỗi đau muộn màng.
Anh nhớ có mùa thu mây giăng lối
Cơn mưa buồn tóc rối ướt bờ môi
Em đã trao anh nụ hôn đầu vòng tay ấm vui
Anh hát cho em bài tình ca đôi mươi
Lang thang tìm đâu thấy người đã đi rồi
Mênh mang đường phố vắng bước chân lẻ loi
Người hỡi em có nghe lá vàng rơi rơi
Em có hay khi mùa thu tới ta mất nhau một đời.