
Ngày Mai Người Ta Lấy Chồng
Tác giả: Đang cập nhật
Thể hiện: Thành Đạt
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Ngày Mai Người Ta Lấy Chồng là một ca khúc Pop Ballad hiện đại nổi tiếng của nhạc sĩ Đông Thiên Đức, mang giai điệu buồn bã, day dứt, mô tả tâm trạng tuyệt vọng và chấp nhận sự thật của chàng trai khi người yêu sắp kết hôn với người khác. Bài hát mở đầu bằng những câu hỏi tu từ đầy ám ảnh, thể hiện sự lạc lõng và nhận thức đau đớn về khoảng cách: Ai tìm ai trên phố vắng ngược lối, và câu kết chua xót Ai đặt tên chúng ta là người lạ? Hình ảnh trung tâm là sự hy sinh lặng lẽ: chàng trai thức trắng để chia đôi con tim mình. Ngăn nỗi đau là phần anh giữ lại, và ngăn nhiệm màu (tức là lời chúc phúc, sự chấp nhận) là món quà anh dành tặng cô dâu. Đây là hành động cao thượng và bi thương nhất của tình yêu không trọn vẹn. Phân đoạn tiếp theo hồi tưởng về khoảnh khắc chia ly, được ẩn dụ qua hình ảnh thơ mộng nhưng đầy nuối tiếc: Ngày hôm ấy em đi trong mưa thế nhưng lại quên tim không khóa cửa. Mưa (sóng gió cuộc đời) đã lén lút trộm đi khế ước trăm năm. Bài hát đưa người nghe về nỗi đau truyền thống qua hình ảnh lá diêu bông (một hình ảnh từ thơ ca Việt Nam, biểu tượng cho điều mong manh, vô vọng). Người hát cố gắng tìm kiếm lá diêu bông trước bình minh, một nỗ lực tuyệt vọng để níu kéo điều không thể. Lời kết: Vì mai người ta đã đi lấy chồng là lời xác nhận cuối cùng, kết thúc mọi hy vọng và chấp nhận nỗi đau muộn màng. Ca khúc này là một bản tuyên ngôn buồn về sự hy sinh và nỗi đau của người đến sau (hoặc người thất bại) trong tình yêu.
Ngày Mai Người Ta Lấy Chồng là một ca khúc Pop Ballad hiện đại nổi tiếng của nhạc sĩ Đông Thiên Đức, mang giai điệu buồn bã, day dứt, mô tả tâm trạng tuyệt vọng và chấp nhận sự thật của chàng trai khi người yêu sắp kết hôn với người khác. Bài hát mở đầu bằng những câu hỏi tu từ đầy ám ảnh, thể hiện sự lạc lõng và nhận thức đau đớn về khoảng cách: Ai tìm ai trên phố vắng ngược lối, và câu kết chua xót Ai đặt tên chúng ta là người lạ? Hình ảnh trung tâm là sự hy sinh lặng lẽ: chàng trai thức trắng để chia đôi con tim mình. Ngăn nỗi đau là phần anh giữ lại, và ngăn nhiệm màu (tức là lời chúc phúc, sự chấp nhận) là món quà anh dành tặng cô dâu. Đây là hành động cao thượng và bi thương nhất của tình yêu không trọn vẹn. Phân đoạn tiếp theo hồi tưởng về khoảnh khắc chia ly, được ẩn dụ qua hình ảnh thơ mộng nhưng đầy nuối tiếc: Ngày hôm ấy em đi trong mưa thế nhưng lại quên tim không khóa cửa. Mưa (sóng gió cuộc đời) đã lén lút trộm đi khế ước trăm năm. Bài hát đưa người nghe về nỗi đau truyền thống qua hình ảnh lá diêu bông (một hình ảnh từ thơ ca Việt Nam, biểu tượng cho điều mong manh, vô vọng). Người hát cố gắng tìm kiếm lá diêu bông trước bình minh, một nỗ lực tuyệt vọng để níu kéo điều không thể. Lời kết: Vì mai người ta đã đi lấy chồng là lời xác nhận cuối cùng, kết thúc mọi hy vọng và chấp nhận nỗi đau muộn màng. Ca khúc này là một bản tuyên ngôn buồn về sự hy sinh và nỗi đau của người đến sau (hoặc người thất bại) trong tình yêu.
LỜI BÀI HÁT
Ai tìm ai trên phố vắng ngược lối cơn mưa chiều giăng giăng
Ai tìm ai dưới trăng nghiêng bóng ngõ dài vằng vặc
Ai đặt tên cho ký ức là nỗi đau của ngày hôm qua
Ai đặt tên chúng ta là người lạ?
Có phải đêm qua thức trắng Để gấp con tim làm hai ngăn
Ngăn phải ôm nỗi đau Còn ngăn trái chứa hạt nhiệm màu
Kịp sáng mang đến làm quà cô dâu Sợ mai kia sương phai, hoa úa áo nhàu
Anh đợi em, anh chọn ngăn nỗi đau
Ngày hôm ấy em đi trong mưa thế nhưng lại quên tim không khóa cửa
Để cho mưa lân la hỏi thăm lẻn vào trộm đi khế ước trăm năm
Ngày em đi theo cơn mưa ngâu bầy chim lạc cánh khóc hoảng tìm nhau
Ai đong ai đếm hết bao... Giọt sầu
Hỏi mùa thu đang ru miên man mỗi năm mùa rơi bao chiếc lá vàng
Liệu có biết ở nơi nào không có lá nào trông như lá diêu bông
Hỡi diêu bông ơi, ơi hỡi diêu bông bình minh chưa hé tôi phải tìm xong
Vì mai người ta đã đi lấy chồng