
Tác giả: Phạm Duy
Thể hiện: Tuấn Ngọc
"Ngậm ngùi" của nhạc sĩ Phạm Duy phổ thơ Huy Cận là một kiệt tác âm nhạc mang đậm màu sắc lãng mạn và u buồn của thi ca tiền chiến. Ca khúc mở ra không gian tĩnh lặng của một buổi chiều tà khi nắng chia nửa bãi và loài hoa trinh nữ khép lá sầu trong khu vườn hoang vắng. Hình ảnh sợi buồn con nhện giăng mau gợi lên sự cô tịch và nỗi niềm u ẩn của một tâm hồn nhạy cảm trước sự chuyển mình của thời gian. Tác giả khéo léo lồng ghép lời ru ngọt ngào dành cho người tình để mong em tìm thấy giấc mộng bình thường giữa cuộc đời đầy biến động. Tiếng thùy dương xào xạc đôi bờ hòa cùng nhịp quạt nồng nàn đưa trăm con chim mộng về bay đậu bên giấc ngủ yên bình. Người đàn ông trong bài hát tự nguyện làm điểm tựa cho người yêu tựa đầu để anh được lắng nghe và sẻ chia những trái sầu rụng rơi từ tâm hồn đã chín muồi nỗi đau. Bóng xế ngẩn ngơ của hàng cây dài như phản chiếu sự ngậm ngùi của kiếp người khi đối diện với những mất mát và hoài niệm xa xăm. Từng giai điệu mượt mà của nhạc sĩ Phạm Duy đã nâng cánh cho vần thơ của Huy Cận trở nên ám ảnh và đi sâu vào lòng người nghe qua nhiều thế hệ. Nhạc phẩm không chỉ là một bài hát ru tình nhân mà còn là lời vỗ về dành cho những thân phận phải chịu nhiều tổn thương qua mấy mùa buồn đau. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ đẹp thanh cao của tình yêu sự bao dung và niềm khát khao tìm thấy sự an nhiên trong tâm tưởng. Khúc hát khép lại bằng những tiếng à ơi thiết tha để lại dư vị nghẹn ngào về một tình yêu vừa nồng cháy vừa đầy trăn trở giữa cõi nhân gian.
"Ngậm ngùi" của nhạc sĩ Phạm Duy phổ thơ Huy Cận là một kiệt tác âm nhạc mang đậm màu sắc lãng mạn và u buồn của thi ca tiền chiến. Ca khúc mở ra không gian tĩnh lặng của một buổi chiều tà khi nắng chia nửa bãi và loài hoa trinh nữ khép lá sầu trong khu vườn hoang vắng. Hình ảnh sợi buồn con nhện giăng mau gợi lên sự cô tịch và nỗi niềm u ẩn của một tâm hồn nhạy cảm trước sự chuyển mình của thời gian. Tác giả khéo léo lồng ghép lời ru ngọt ngào dành cho người tình để mong em tìm thấy giấc mộng bình thường giữa cuộc đời đầy biến động. Tiếng thùy dương xào xạc đôi bờ hòa cùng nhịp quạt nồng nàn đưa trăm con chim mộng về bay đậu bên giấc ngủ yên bình. Người đàn ông trong bài hát tự nguyện làm điểm tựa cho người yêu tựa đầu để anh được lắng nghe và sẻ chia những trái sầu rụng rơi từ tâm hồn đã chín muồi nỗi đau. Bóng xế ngẩn ngơ của hàng cây dài như phản chiếu sự ngậm ngùi của kiếp người khi đối diện với những mất mát và hoài niệm xa xăm. Từng giai điệu mượt mà của nhạc sĩ Phạm Duy đã nâng cánh cho vần thơ của Huy Cận trở nên ám ảnh và đi sâu vào lòng người nghe qua nhiều thế hệ. Nhạc phẩm không chỉ là một bài hát ru tình nhân mà còn là lời vỗ về dành cho những thân phận phải chịu nhiều tổn thương qua mấy mùa buồn đau. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ đẹp thanh cao của tình yêu sự bao dung và niềm khát khao tìm thấy sự an nhiên trong tâm tưởng. Khúc hát khép lại bằng những tiếng à ơi thiết tha để lại dư vị nghẹn ngào về một tình yêu vừa nồng cháy vừa đầy trăn trở giữa cõi nhân gian.
1. Nắng chia nửa bãi chiều rồi
Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu
Sợi buồn con nhện giăng mau
Em ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây.
ĐK: Lòng anh mơ với quạt này
Trăm con chim mộng về bay đầu giường
Ngủ đi em mộng bình thường
Ngủ đi em mộng bình thường
Ru em sẵn tiếng, thùy dương đôi bờ
Ngủ đi em, ngủ đi em.
2. Ngủ đi mộng vẫn bình thường
À ơi có tiếng thùy dương mấy bờ
Cây dài bóng xế ngẩn ngơ
Hồn em đã chín mấy mùa buồn đau
Tay anh em hãy tựa đầu
Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi.
Đang tải bình luận...