
Nắng ấm quê hương
Thể hiện: Anh Thơ
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Nắng ấm quê hương" của nhạc sĩ Vĩnh An là một bản tình ca rực rỡ và tràn đầy niềm tự hào về vùng đất lúa Thái Bình anh dũng trong chiến đấu và hăng say trong lao động. Tác giả mở đầu bằng hình ảnh một chiều nắng ấm cùng khúc hát quê hương thiết tha ru dài theo sóng nước để ngợi ca sức sống mãnh liệt của mảnh đất này qua bao thăng trầm mưa nắng. Dù trong bom đạn khốc liệt hay thiên tai khắc nghiệt thì những cánh đồng lúa vẫn vươn lên xanh tốt và sự sống vẫn không ngừng sinh sôi nảy nở trên quê hương yêu dấu. Những địa danh quen thuộc như rừng phi lao Diêm Điền hay bãi biển Đồng Châu hiện lên thật thơ mộng gắn liền với bao kỷ niệm và tình yêu đôi lứa nồng nàn. Sự đổi thay của quê mình được minh chứng qua hình ảnh những con sông sâu đã bắc nhịp cầu tre nối liền những bờ vui đưa người thương về với đồng cói xanh rì. Lời ca gợi mở một tương lai hạnh phúc khi đôi trẻ cùng nhau dệt chiếu hoa và thưa chuyện với thầy mẹ để nên duyên vợ chồng bên gốc lúa nhành đay truyền thống. Bàn tay anh chạm vàng bàn tay em trổ bạc không chỉ là biểu tượng cho sự khéo léo mà còn là khát vọng làm giàu cho quê hương bằng chính sức lao động sáng tạo. Nhạc phẩm tôn vinh vẻ đẹp của người em gái Thái Bình đảm đang cùng tinh thần đoàn kết xây dựng cuộc sống mới ấm no và tràn ngập tiếng cười hạnh phúc. Khúc hát khép lại với niềm tin yêu son sắt dành cho miền quê lúa nơi lòng ta luôn gửi gắm những tình cảm chân thành và thiêng liêng nhất của kiếp người. Toàn bộ bài hát là một bức tranh thủy mặc sống động về một Việt Nam thanh bình đang trỗi dậy mạnh mẽ giữa đất trời bao la rạng rỡ nắng mai.
LỜI BÀI HÁT
Anh đến quê em một chiều nắng ấm
Khúc hát quê hương ru dài theo sóng
Thái Bình ơi Thái Bình
Ai đặt tên cho đất, Thái Bình tự bao giờ
Mà trong nắng trong mưa, Lúa vẫn lên xanh tốt
Mà trong bom trong đạn, đất vẫn cứ sinh sôi
Thái Binh ơi, sao mà yêu đến thế
Anh yêu em Diêm Điền rừng phi lao gió hát
Anh đi tắm mát về bãi biển Đồng Châu
Anh qua con sông sâu, sông sâu đã bắc cầu
Đưa em về đồng cói, anh thương em anh nói
Em dệt đôi chiếu hoa cho anh trải giữa nhà
Mời thầy mẹ sang chơi, để em thưa, để anh thưa
Cho em về quê mình, cùng làm lúa, cùng làm đay
Cùng dệt cói, cùng đan mây
Tay anh chạm vàng, tay em trổ bạc
Làm giàu cho quê hương
Hỡi người em gái mà anh yêu thương
Thái Bình ta đó, mà em yêu thương
Miền quê đó Thái Bình để lòng ta yêu thương