
Một mình
Thể hiện: Lệ Quyên
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Một mình" của nhạc sĩ Lam Phương là một bản tình ca chất chứa nỗi cô đơn thẳm sâu và sự chiêm nghiệm về kiếp người đa đoan. Ca khúc mở đầu bằng khung cảnh sớm mai thức giấc giữa sự vắng lặng tuyệt đối khi nhân vật chính chỉ còn biết đối diện với chính bóng hình mình. Hình ảnh nắng xuyên qua lá và hạt sương lìa cành gợi lên sự mong manh của đời người khiến những chuyện tình riêng bỗng trở nên nhỏ bé và buồn thương. Tác giả khéo léo sử dụng nhịp điệu chậm rãi để lột tả cảm giác hụt hẫng khi nắng buồn cuộc tình bỗng chốc làm tắt lịm cả ánh bình minh hy vọng. Những câu hát về đường xưa quen lối và tình duyên trăm mối thể hiện một tâm hồn mệt nhoài sau những dối gian và những cuộc tình chồng chất ngổn ngang. Nỗi ám ảnh về thời gian và tuổi già hiện lên qua câu hỏi đầy trăn trở rằng khi bạc đầu gặp lại nhau liệu ta còn có thể trao nhau điều gì ngoài sự ngỡ ngàng. Suốt từ sáng trưa đến khuya tối điệp khúc nhìn quanh một mình vang lên như một lời tự sự đầy ám ảnh về sự đơn độc vĩnh cửu của một trái tim chưa tìm thấy bến đỗ. Sự ngại ngùng khi tìm nhau và nỗi sợ hãi những con đường cũ cho thấy những tổn thương trong quá khứ vẫn còn hiện hữu rành rành. Nhạc phẩm không chỉ là một bài hát về sự chia ly mà còn là tiếng lòng của những ai đang lạc lõng giữa dòng đời đầy rẫy những biến động tình cảm. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ đẹp u sầu đầy nghệ thuật khiến người nghe cảm nhận rõ nét sự lạnh lẽo của một cuộc đời chưa có bình minh. Khúc hát khép lại trong không gian tĩnh lặng để lại dư âm về một kiếp người lẻ loi luôn khao khát yêu thương nhưng mãi chẳng vẹn tròn.
LỜI BÀI HÁT
1. Sớm mai thức giấc, nhìn quanh một mình
Ngoài hiên nắng lóe, đàn chim giật mình
Biết lời tỏ tình, đã có người nghe
2. Nắng xuyên qua lá, hạt sương lìa cành
Đời mong manh quá, kể chi chuyện mình
Nắng buồn cuộc tình, bỗng tắt bình minh
ĐK: Đường xưa quen lối, tình dối người mang
Tình duyên trăm mối, một kiếp đa đoan
Cố tìm tình chồng chất ngổn ngang
Còn bao lâu nữa khi ta bạc đầu
Tình cờ gặp nhau, ngỡ ngàng nhìn nhau
Để rồi còn gì nữa cho nhau
3. Sáng trưa khuya tối, nhìn quanh một mình
Đường quen không tới, tìm nhau ngại ngùng
Chỉ vì đời mình, chưa có bình minh