
Một cõi đi về
Tác giả: Đang cập nhật
Thể hiện: Trịnh Công Sơn
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát Một Cõi Đi Về của Trịnh Công Sơn là một tác phẩm đầy suy tư về cuộc sống, về hành trình dài của con người qua thời gian, và về những cảm xúc mà con người trải qua trong suốt cuộc đời. Với giai điệu sâu lắng và lời ca đầy triết lý, bài hát không chỉ kể về một cuộc hành trình vật lý mà còn là hành trình tinh thần, phản ánh sự tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc sống, sự chấp nhận sự vô thường của đời người. Lời bài hát, từ những câu đầu như Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt, thể hiện sự lạc lõng, mệt mỏi của một người đang tìm kiếm một nơi chốn, một ý nghĩa trong hành trình cuộc sống. Hình ảnh hai vầng nhật nguyệt gợi lên sự đối lập giữa ánh sáng và bóng tối, giữa hi vọng và thất vọng, trong suốt hành trình dài. Phần tiếp theo với những hình ảnh Lời nào của cây lời nào cỏ lạ, và Một chiều ngồi say một đời thật nhẹ, mô tả một khoảnh khắc tỉnh thức và sự tĩnh lặng khi con người cảm nhận được sự mênh mông của vũ trụ. Tuy nhiên, sự mỏi mệt trong hành trình đời người vẫn luôn hiện hữu qua những mùa xuân tàn, mùa hạ qua đi, và một ngày thu đến nghe chân ngựa về chốn xa, như một dấu hiệu của sự trở về, nhưng cũng là sự chia xa. Với những câu như Mưa bay trong ta rơi từng hạt nhỏ hay Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ, bài hát phản ánh sự hoài niệm về những kỷ niệm xa xưa, những hình ảnh chưa bao giờ được gặp lại, nhưng vẫn tồn tại trong ký ức. Đoạn cuối của bài hát, với những câu hỏi Đi lên non cao hay về biển rộng? hay Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì, gợi lên sự tìm kiếm không ngừng về mục đích sống và bản chất của con người trong vũ trụ rộng lớn. Tóm lại, Một Cõi Đi Về không chỉ là một bài hát về hành trình vật lý, mà còn là sự chiêm nghiệm về cuộc đời, về sự trở về với chính mình và với thiên nhiên, là những suy tư sâu sắc về con người và cuộc sống.
Bài hát Một Cõi Đi Về của Trịnh Công Sơn là một tác phẩm đầy suy tư về cuộc sống, về hành trình dài của con người qua thời gian, và về những cảm xúc mà con người trải qua trong suốt cuộc đời. Với giai điệu sâu lắng và lời ca đầy triết lý, bài hát không chỉ kể về một cuộc hành trình vật lý mà còn là hành trình tinh thần, phản ánh sự tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc sống, sự chấp nhận sự vô thường của đời người. Lời bài hát, từ những câu đầu như Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt, thể hiện sự lạc lõng, mệt mỏi của một người đang tìm kiếm một nơi chốn, một ý nghĩa trong hành trình cuộc sống. Hình ảnh hai vầng nhật nguyệt gợi lên sự đối lập giữa ánh sáng và bóng tối, giữa hi vọng và thất vọng, trong suốt hành trình dài. Phần tiếp theo với những hình ảnh Lời nào của cây lời nào cỏ lạ, và Một chiều ngồi say một đời thật nhẹ, mô tả một khoảnh khắc tỉnh thức và sự tĩnh lặng khi con người cảm nhận được sự mênh mông của vũ trụ. Tuy nhiên, sự mỏi mệt trong hành trình đời người vẫn luôn hiện hữu qua những mùa xuân tàn, mùa hạ qua đi, và một ngày thu đến nghe chân ngựa về chốn xa, như một dấu hiệu của sự trở về, nhưng cũng là sự chia xa. Với những câu như Mưa bay trong ta rơi từng hạt nhỏ hay Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ, bài hát phản ánh sự hoài niệm về những kỷ niệm xa xưa, những hình ảnh chưa bao giờ được gặp lại, nhưng vẫn tồn tại trong ký ức. Đoạn cuối của bài hát, với những câu hỏi Đi lên non cao hay về biển rộng? hay Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì, gợi lên sự tìm kiếm không ngừng về mục đích sống và bản chất của con người trong vũ trụ rộng lớn. Tóm lại, Một Cõi Đi Về không chỉ là một bài hát về hành trình vật lý, mà còn là sự chiêm nghiệm về cuộc đời, về sự trở về với chính mình và với thiên nhiên, là những suy tư sâu sắc về con người và cuộc sống.
LỜI BÀI HÁT
1. Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi xuống trăm năm một cõi đi về
Lời nào của cây lời nào cỏ lạ
Một chiều ngồi say một đời thật nhẹ, ngày qua
Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ
Một ngày đầu thu nghe chân ngựa về chốn xa
2. Mây che trên đầu và nắng trên vai
Đôi chân ta đi song còn ở lại
Con tinh yêu thương vô tình chợt gọi
Lại thấy trong ta hiện bóng con người
3. Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa
Mưa bay trong ta rơi từng hạt nhỏ
Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ
Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà
Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tụy
Một bờ cỏ non một bờ mộng mị, ngày xưa
Từng lời tà dương là lời mộ địa
Từng lời bể sương nghe ra tự độ suối khe
Trong khi ta về lại nhớ ta đi
Đi lên non cao hay về biển rộng
Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng
Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì