
Tác giả: Mr Siro
Thể hiện: Mr Siro
Bài hát "Một Bước Yêu Vạn Dặm Đau" của Mr Siro là bản ballad chất chứa sự day dứt và tuyệt vọng của một người tự nguyện chia tay mối tình sâu đậm. Nhân vật trữ tình cảm thấy mình không xứng đáng ("Muộn Phiền") và quyết định rời xa người yêu vì những nguyên do không dám đối diện, dù biết người kia là "thế giới ấm áp" làm tan chảy những băng giá trong đời mình. Mối tình bị coi là "đôi đũa lệch" phải buông trôi, khiến ngày và bóng tối chẳng còn khác nhau, và bầu trời cũng khóc than cho sự chia ly này. Dù yêu thương nhưng họ bị ngăn cách bởi "ranh giới" không thể bước qua, giống như "ngọn cỏ ven đường thôi mà làm sao với được mây," thể hiện nỗi đau vụn vỡ của một tình yêu không trọn vẹn.
Bài hát "Một Bước Yêu Vạn Dặm Đau" của Mr Siro là bản ballad chất chứa sự day dứt và tuyệt vọng của một người tự nguyện chia tay mối tình sâu đậm. Nhân vật trữ tình cảm thấy mình không xứng đáng ("Muộn Phiền") và quyết định rời xa người yêu vì những nguyên do không dám đối diện, dù biết người kia là "thế giới ấm áp" làm tan chảy những băng giá trong đời mình. Mối tình bị coi là "đôi đũa lệch" phải buông trôi, khiến ngày và bóng tối chẳng còn khác nhau, và bầu trời cũng khóc than cho sự chia ly này. Dù yêu thương nhưng họ bị ngăn cách bởi "ranh giới" không thể bước qua, giống như "ngọn cỏ ven đường thôi mà làm sao với được mây," thể hiện nỗi đau vụn vỡ của một tình yêu không trọn vẹn.
Hôm nay... Dành hết lầm lỗi để chia tay
Tình ta từ nay vỡ đôi.
Một dòng nước mắt lăn chạm qua môi
Một thế giới hư ảo, nhưng thật ấm áp
Em xuất hiện khiến những băng giá đời anh bỗng dần tan đi
Cuộc đời anh đặt tên là Muộn Phiền nên làm sao dám mơ
Mình may mắn được trọn vẹn cùng em
Ta phải xa em mặc kệ nước mắt em rơi
Vì những nguyên do cả đời không dám đối diện
Chỉ còn vài gang tấc nhưng lại xa xôi
Tình mình tựa đôi đũa lệch đành buông trôi
Cầu mong em sẽ sớm quên được tất cả
Tìm thấy một người xứng đáng ở bên...
Từ nay duyên kiếp bỏ lại phía sau ngày và bóng tối chẳng còn khác nhau
Chẳng có nơi nào yên bình được như em bên anh
Hạt mưa bỗng hóa thành màu nỗi đau trời như muốn khóc ngày mình mất nhau
Có bao nhiêu đôi ngôn tình, cớ sao lìa xa mình ta?
Đang tải bình luận...
Là nhân duyên Trời ban cớ sao mình chẳng thể thành đôi
Ah ah ah ah ah, ah ah ah ah ah
Tại sao quá ngu ngốc bỏ lại mảnh ghép
mà đối với nhau là tất cả còn mình thì vụn vỡ...
Thế giới thực tại ồn ào vẫn thấy cô đơn
Còn hai ta thì khác, chỉ nhìn thôi tim đã thấu
Từ nay duyên kiếp bỏ lại phía sau ngày và bóng tối chẳng còn khác nhau
Chẳng có nơi nào yên bình được như em bên anh
Hạt mưa bỗng hóa thành màu nỗi đau trời như muốn khóc ngày mình mất nhau
Có bao nhiêu đôi ngôn tình, cớ sao lìa xa mình ta?
Từ nay ranh giới của hai chúng ta là yêu nhưng không thể nào bước qua
Ngọn cỏ ven đường thôi mà làm sao với được mây...
Từ sau câu giã từ êm ái kia chẳng cơn bão lớn nào bằng bão lòng..
Gặp trong mơ mà cũng không dám gào lên: "anh thương em..."