
Tác giả: Đynh Trầm Ca
Thể hiện: Ngọc Sơn
Bài hát "Mong em còn ngày mai" của nhạc sĩ Đynh Trầm Ca là tiếng lòng đầy xót xa và hối tiếc của một người chồng trí thức dành cho người vợ tần tảo của mình. Trong buổi sáng tiễn đưa đầy hiu quạnh, anh ngồi lại một mình nhìn chuyến xe đưa em về miền đất xa lạ giữa những dải mây đen u ám phía chân trời. Suốt bao năm dài gian khổ, người vợ ấy đã một lòng thủy chung, nuốt giọt mồ hôi và thức khuya dậy sớm để nuôi con, nuôi chồng trong cảnh đời trôi dạt bềnh bồng. Dù em luôn ôm ấp hy vọng về một ngày đoàn tụ không còn buồn đau, nhưng khi anh trở về, thực tại nghiệt ngã đã dập tắt mọi ước mơ giản đơn. Những vốn liếng "văn chương còm" của anh giờ đây trở nên vô dụng trước sự chán chường của thời thế, không thể giúp cả hai vượt qua cảnh nghèo đói lầm than. Anh xót xa nhìn xuân xanh của em héo tàn vì theo đuổi một người nghệ sĩ lạc lõng giữa cuộc đời không còn trọng dụng tiếng tơ đồng. Việc em phải cầm lòng rời xa anh để đi đến một nơi khác không phải vì thay lòng đổi dạ hay vong tình, mà là một sự chia ly đầy bi kịch. Chính anh là người mong muốn em ra đi, bởi anh hiểu rằng chỉ có rời bỏ thực tại bế tắc này thì cuộc đời em mới có thể tìm thấy một tia hy vọng cho ngày mai. Tác phẩm khắc họa sâu sắc nỗi đau của một người đàn ông bất lực trước cái nghèo, đành để người yêu thương nhất ra đi để tìm đường sống. Lời ca chứa chan tình yêu thương và sự hy sinh cao thượng, khi người ta yêu nhau đến mức phải chấp nhận rời xa để người kia được hạnh phúc hơn. Kết thúc bài hát là hình ảnh một cuộc chia ly lặng lẽ nhưng chứa đựng sự đau đớn tột cùng của những kiếp người nhỏ bé trước giông tố cuộc đời.
Bài hát "Mong em còn ngày mai" của nhạc sĩ Đynh Trầm Ca là tiếng lòng đầy xót xa và hối tiếc của một người chồng trí thức dành cho người vợ tần tảo của mình. Trong buổi sáng tiễn đưa đầy hiu quạnh, anh ngồi lại một mình nhìn chuyến xe đưa em về miền đất xa lạ giữa những dải mây đen u ám phía chân trời. Suốt bao năm dài gian khổ, người vợ ấy đã một lòng thủy chung, nuốt giọt mồ hôi và thức khuya dậy sớm để nuôi con, nuôi chồng trong cảnh đời trôi dạt bềnh bồng. Dù em luôn ôm ấp hy vọng về một ngày đoàn tụ không còn buồn đau, nhưng khi anh trở về, thực tại nghiệt ngã đã dập tắt mọi ước mơ giản đơn. Những vốn liếng "văn chương còm" của anh giờ đây trở nên vô dụng trước sự chán chường của thời thế, không thể giúp cả hai vượt qua cảnh nghèo đói lầm than. Anh xót xa nhìn xuân xanh của em héo tàn vì theo đuổi một người nghệ sĩ lạc lõng giữa cuộc đời không còn trọng dụng tiếng tơ đồng. Việc em phải cầm lòng rời xa anh để đi đến một nơi khác không phải vì thay lòng đổi dạ hay vong tình, mà là một sự chia ly đầy bi kịch. Chính anh là người mong muốn em ra đi, bởi anh hiểu rằng chỉ có rời bỏ thực tại bế tắc này thì cuộc đời em mới có thể tìm thấy một tia hy vọng cho ngày mai. Tác phẩm khắc họa sâu sắc nỗi đau của một người đàn ông bất lực trước cái nghèo, đành để người yêu thương nhất ra đi để tìm đường sống. Lời ca chứa chan tình yêu thương và sự hy sinh cao thượng, khi người ta yêu nhau đến mức phải chấp nhận rời xa để người kia được hạnh phúc hơn. Kết thúc bài hát là hình ảnh một cuộc chia ly lặng lẽ nhưng chứa đựng sự đau đớn tột cùng của những kiếp người nhỏ bé trước giông tố cuộc đời.
1.Sáng nay em về miền đất mù xa
Chuyến xe đi rồi, một mình anh ngồi chờ ai
Đường xa heo hút, em qua mấy sông mấy phà
Để lại mình anh trông theo phía trời mây đen
Mà thương yêu em bao năm lao khổ nuôi chồng
Sóng xô trôi dạt bềnh bồng dâng trọn thuỷ chung
ĐK: Ôi những ngày nổi trôi nuốt giọt mồ hôi
Gian nan khuya sớm nuôi con
Nuôi hy vọng ngày mai anh về lại đây
Bên nhau không sợ buồn đau.
2. Đến khi anh về, đò lỡ chợ trưa
Chút văn chương còm chẳng còn nuôi được đời nhau
Đời không dùng nữa văn chương tiếng tơ chán chường
Tội tình đời em theo anh héo cả xuân xanh
Cầm lòng xa anh, em đi không phải vong tình
Bởi anh mong rằng cuộc đời em còn ngày mai.
Đang tải bình luận...